Phật Giáo

17 thiện nam, tín nữ xuất gia tại thiền tôn Phật Quang

Thứ năm, 04/02/2015 | 16:21

Sáng ngày mùng 08/12/Giáp Ngọ (27/01/2015), trong không khí trang nghiêm thanh tịnh của buổi Lễ Phật thành Đạo, TT.Thích Chân Quang – Phó Ban Kinh tế Tài chánh T.Ư GHPGVN, viện chủ thiền tôn Phật Quang đã làm lễ thế phát xuất gia cho 17  thiện nam tín nữ (12 nam, 5 nữ) đã kinh qua một thời gian dài công quả, rèn luyện tập sự xuất gia.

Lễ xuất gia được sự chứng minh của: Thượng tọa, Tiến sĩ Thích Tâm Đức; TT.Thích Chân Quang cùng Chư tôn đức tăng, ni tại bổn tự. Ngoài ra còn có phật tử thuộc các đạo tràng Phật Quang, cha mẹ, gia đình và bằng hữu của những hành giả sắp xuất gia.
 
Mở đầu, sau phần niệm hương, đảnh lễ Tam Bảo, phật tử Toàn Thiện đại diện cho các huynh đệ xuất gia dâng lời tác bạch, lạy tạ ân Tam Bảo, ân Thầy tổ với một tâm thái kiên định đi kèm những lời phát nguyện dũng mãnh của người đã phát bồ đề tâm quyết chí tu hành, đồng thời cảm tạ cha mẹ đã tạo thuận duyên cho con mình thành đạt chí nguyện xuất trần. Những lời lẽ trình bày về nguyện vọng, tâm tư cũng như nguyên nhân và mục đích xuất gia của những người sắp bước qua ngưỡng cửa mới của đời sống tu hành tuy rất bình dị, mộc mạc, nhưng bàng bạc trong đó chất trẻ trung, trong sáng, chân thành dễ làm cho người nghe cảm thông và đồng điệu. 
 
 
Tại buổi Lễ, nhiều giọt nước mắt đã rơi, những tiếng nấc nghẹn ngào thực sự khi những ca từ của bài hát được cất lên: “Lạy mẹ con đi về phía trùng khơi; Lạy cha con đi về phía mặt trời; Đừng buồn khi con chưa tròn chữ hiếu; Hãy chúc cho con ngập ánh đạo soi; Thế gian là một cõi thương đau; Lối con về ngời sáng mai sau; Tình yêu thương dâng tràn muôn hướng; Dưới chân đài sen, đây ánh thái dương bừng lên”. 

Thật ra, xuất gia là “Đại báo hiếu”, người xuất gia dùng năng lực tu hành của mình để báo hiếu, chứ không phải đi tu rồi là đoạn tuyệt thân bằng quyến thuộc như mọi người nhầm tưởng, mà người xuất gia đem cái tình cảm bình thường thăng hoa thành đại từ đại bi. Người xuất gia theo đạo Phật không chỉ để giải thoát cho chính mình, mà còn vì lợi ích cho hết thảy mọi loài chúng sanh. 
 
 
Đức Phật dạy chúng ta phải tôn trọng, cảm ơn hết thảy chúng sinh, lấy sự tu tập giải thoát mà báo đáp thâm ân cha mẹ. Sau khi đức Phật thành đạo, Ngài trở về thành Ca-tỳ-la-vệ báo hiếu cho cha mẹ. Khi Vua cha lâm bệnh thì Ngài nói cho Vua cha nghe Phật pháp,  đến lúc Vua cha lâm chung thì Ngài tự vai mình gánh thi hài Vua cha đi mai táng. Tăng sĩ Phật giáo báo đáp thâm ân cha mẹ bằng cách dùng năng lực cầu nguyện và hướng dẫn cha mẹ đi theo chánh đạo, làm lành lánh dữ, tạo phước tích đức. Chỉ có người không hiểu đạo lý mới nghĩ là Phật giáo không tôn trọng đạo hiếu. Tuy nhiên, cái khó của người xuất gia là không được nói về lòng hiếu thảo với gia đình cha mẹ như người tại gia, vì gia đình mình cũng chỉ có vài ba người, nhưng sẽ làm mình thiên vị rất nhiều, điều đó có thể làm chúng ta tổn phước, hết tu. Do đó, chúng ta phải vượt qua cái bản năng, tình cảm riêng tư đó, không vương vấn.

Kinh Hoa Nghiêm dạy: “Người đời thường không hiểu biết gì về pháp của người xuất gia, chỉ ham thích cái vui rồi rơi vào sanh tử mà không biết cầu mong thoát khỏi. Còn Bồ tát thì xả bỏ hết thảy thành quách, tài sản, làm người xuất gia cầu mong giác ngộ”. Như vậy, xuất gia không phải là việc làm tiêu cực, mà ngược lại, đó chính là việc trực tiếp đối mặt với sanh tử luân hồi, tìm ra con đường giải thoát, gánh vác một sứ mệnh cao cả tự độ và độ tha, lợi lạc hữu tình không bao giờ mệt mỏi.
 
 
Tiếp theo, để khuyến nhủ thế hệ kết thừa, mở đầu TT.Thích Tâm Đức đã tản mạn về một phương châm sống trong cuộc đời thế nào là hạnh phúc, qua đó tán dương những hành giả tân xuất gia rằng “Các em đã có một hướng đi, đã xác định cho mình đi theo lý tưởng của Phật giáo, và đây là một bước đi đúng đắn. Một hướng đi mà hiện nay trên toàn thế giới người ta đang ưa chuộng, đang quan tâm và người ta đang tu tập”.

Nhân đây, chúng ta nhớ lại thời đức Phật, khi Ngài từ giả thân phận làm thái tử để tìm đường xuất gia thì cái đêm mà đức Phật tự thế phát, tự cắt tóc để trở thành một vị tu sĩ, Ngài đã phân biệt, đã xác định được hướng đi của mình là “Khổ thay ai là đời sống tại gia, và phóng khoáng thay là đời sống xuất gia”, tức đối với đời sống tại gia nhiều rối ren thì đời sống xuất gia hoàn toàn khác hẳn, vì buông xả sạch vật chất, chỉ còn sống với tinh thần phóng khoáng như hư không.
 
 
 
 
Xuất gia là ra khỏi sự ràng buộc của đời sống gia đình. Xuất gia là việc khó, phải trải qua nhiều công đoạn tu tập thực hành vất vả mới thành tựu được. Đây là việc làm của bậc xuất trần thượng sĩ, không phải người có quyền uy hoặc giàu có là có thể làm được. Xuất gia là ra khỏi ngôi nhà đang bốc cháy của ba cõi, ra khỏi ngôi nhà  luân hồi sanh tử; muốn làm được điều này, người xuất gia cần phải chuẩn bị cho mình một chí nguyện vững chãi, một tấm lòng tôn kính Phật tuyệt đối để trau dồi phước huệ, tinh tấn thực hành lời Phật dạy mà bước vào cảnh giới giác ngộ viên mãn. Ngoài ra, xuất gia còn mang ý nghĩa là tiếp tục gánh vác trọng trách của đức Phật, nối tiếp dòng Thánh, duy trì huệ mạng.

Không chỉ vật, Thượng tọa còn nhắc nhở Đại chúng “Đối với người xuất gia, chúng ta cần củng cố thêm cái đạo tâm hay là niềm tin xuất gia với một sự thật rằng: Cái chân lý mà đức Phật khi xuất gia thành đạo, mặc dù khó thấy, khó hiểu, nhưng chắc chắn rằng nó tồn tại”. 
 
 
 
 
Lại nữa, vấn đề tìm cái nơi để mà cầu đạo, theo lời đức Phật dạy: Cái trú xứ mà ở đó cái ăn -  cái mặc đầy đủ, và ở đó có một con người - một vị Trụ trì biết hướng dẫn cho chúng ta đi đúng đường, đi đúng hướng thì bằng mọi cách phải ở lại cái trú xứ đó, dù cho vị Trụ trì có đập, có đánh. Với tư cách cá nhân, chúng tôi thấy rằng là quý vị thật là có phước, vì đã ở vào trường hợp này. Chúng tôi mừng cho các em đã có thiện duyên rất tốt và đã chuyển hóa cuộc sống từ bây giờ. Thật vậy, những lời dạy của TT.Thích Tâm Đức thật sâu sắc và rất ý nghĩa đối với những người mới phát tâm xuất gia. 

Tiếp theo, TT.Thích Chân Quang đã khai thị và nhắc nhở người chân chính xuất gia phải xa rời những tập tính thế tục, Khi về dưới mái chùa, mọi người sống với nhau bằng cái tâm từ bi và vô ngã thì đó mới là những người thân yêu thật sự.

Và bằng tình thương của người Thầy đối với đệ tử, trước khi thế phát xuất gia, Thượng tọa đã dặn dò bốn điều, và những người xuất gia trẻ đó sẽ dựa vào nền tảng này làm bệ phóng vững chắc cho mình tu hành:

- Thứ nhất là xác định lý tưởng giải thoát đời đời kiếp kiếp, nên ngày hôm nay một lần các con cạo tóc rồi thì thề muôn kiếp sau không bao giờ quay lại thế tục nữa, Nếu chết thì chết trong chiếc áo casa, chết trong đại chúng này.

- Thứ hai, các con đi tu rồi thì phải cắt đứt cái bản năng thuộc về tình cảm gia đình để yêu thương được tất cả chúng sinh, yêu thương đồng đẳng mọi người, không còn thiên vị nữa thì mới tiến tu được.

- Thứ ba, tu là chiến đấu với chính mình một cách vất vả, tức là thấy lỗi và sửa lỗi. Có như vậy mới làm thầy người khác được. 

- Thứ tư, các con phải luôn có ý thức trong việc hộ pháp bảo vệ chùa, bảo vệ đạo và bảo vệ huynh đệ của mình. 

Sau cùng là lời chúc phúc của Thượng toạ dành cho các vị tân xuất gia, phát tâm gia nhập Tăng đoàn Phật Quang, với đời sống, bổn phận và trách nhiệm mới.
 
Kế đến, các vị lạy tạ thâm ân cha mẹ lần cuối cùng, rồi đảnh lễ Tam bảo, Thầy tổ và các sư huynh, sư tỷ của mình. 

Sau đó, TT.Thích Chân Quang sái tịnh và làm Lễ thế phát cho các thiện nam tín nữ. Bắt đầu mái tóc phiền não được đoạn lìa với sự gia trì của Chư tôn đức Tăng Ni, sự chứng kiến của cha mẹ, bà con và bè bạn.

Buổi Lễ xuất gia diễn ra thật cảm động, nhất là thời khắc thầy Bổn sư làm Lễ thế phát, toàn thể Đại chúng tụng bài kệ:

“Từ nay xin bỏ hình hài
Cắt dây tham ái, lìa người quyến thân
Chuyện đời xem tựa phù vân
Dốc lòng tu tập chuyên cần tinh sâu
Mai kia thành tựu Đạo mầu
Chúng sanh vô lượng nguyện cầu độ xong.”
Tiếp đến là Lễ xuống tóc và Lễ tạ Tam bảo. 

Trong buổi Lễ, nhìn hình ảnh uy nghiêm của những vị xuất gia mà nhiều phật tử thầm mơ ước, hun đúc đêm ngày trong lòng muốn được xuất gia, vì ai cũng phải trở thành người xuất gia để nơi trần gian này mọi người được an vui, hạnh phúc, để cho cuộc đời trầm luân sanh tử này phải dừng lại, để cho bến bờ giải thoát giác ngộ là nơi tất cả cùng trở về. Tuy nhiên, đâu phải ai cũng đủ phước duyên như thế. 

Đến đây, buổi Lễ đã kết thúc nhưng dư âm của nó như còn đọng lại trong tâm của người tham dự. Mãi suy tư về lời dặn dò của hai vị Thượng tọa Giảng sư, mà hầu như mọi người quên đi nổi mệt nhọc của một chặng đường dài ba ngày hai đêm tận lực phục vụ cho Đại lễ Phật Thành Đạo. Dựa vào nhân xuất gia mà đức Phật Thích Ca Mâu Ni và ba đời Chư Phật đều đã chứng thành Phật quả, chúng ta được quyền hy vọng là sẽ tiếp tục thắp lên ngọn đèn chánh pháp cho thế gian này. Do đó, những ai còn chưa xuất gia, sẽ phát khởi bồ đề tâm xuất gia tu học trong tương lai dù chưa biết gần hay xa. Phật tử muốn có những thành tựu trong đời sống tu tập thì nhất định phải phát khởi tâm bồ đề là vậy.

Tuệ Đăng
Tuệ Đăng
BÌNH LUẬN
Tháng năm




Tháng
Ngày
Giờ
Tự điển Phật học được sắp xếp theo thứ tự từ A đến Z
A B C D E F G H I J K L M N O P Q R S T U V W X Y Z