Phật Giáo

Bài dự thi sáng tác các tác phẩm về Đạo Hiếu: Tình mẹ muộn màng

Thứ năm, 17/06/2016 | 17:03

Chị chợt nhớ ngày mẹ đưa chị vào ký túc xá đại học. Từ trên lầu chị nhìn xuống mẹ chị lầm lũi trong mưa. Chị nhớ mẹ đã chạy tới chạy lui lo cho chị chuyển hộ khẩu từ nông trường về nhà té mặt mày sưng húp….Bỗng dưng chị quay lại ôm mẹ đang nằm bên cạnh. Mẹ như được mở lòng choàng tay ôm chị.

Về hưu được vài tháng nhỏ cháu mua nhà riêng và gia đình người chị của chị “ra riêng” để lại cho chị căn nhà rộng thênh thang cùng người mẹ già ngoài 90. Chị lo cơm nước hằng ngày…Và rồi một ngày chị phát hiện mẹ chị sợ ở một mình khi chị đang làm việc trên lầu. Mẹ cứ réo chị xuống xem tivi chung khiến chị bực mình cự cãi lại mẹ.
   
Chị và mẹ vốn không thân thiết nhau lắm. Mẹ quí con trai, từng tuyên bố chỉ cưng con trai, con gái vô dụng. Lúc nhỏ anh trai chơi hư đồ chơi, ném nó vào góc nhà rồi giật đồ chơi của chị. Chị giật lại tức thì ăn mấy cái tát của mẹ:

- Mày chơi cái của anh mày không được à?

Chỉ cãi lại:

- Anh chơi hư rồi…

Mẹ chị sừng sộ:

- Mày trả lời hả…Mày dám trả lời hả?

Bốp bốp bốp…Một trận đòn đến với chị dù đó là ngày mồng Một Tết!

Chị làm sẵn nước trà đường ướp lạnh. Anh vào ực hết. Vừa uống vừa giơ tay chào chọc tức chị. Chị la lên:

- Nước đường của em…

Thế là mẹ ngồi bên cạnh bốp bốp vào mặt chị

- Nó lỡ uống rồi mày làm cái khác không được à?

- ...Nhưng thời gian để lạnh…

- Mày trả lời hả….?

Một trận đòn diễn ra dù đó là một bữa cơm…
 
Đi học anh được cho hai đồng, chị được cho một đồng. Rồi một ngày mẹ nói mẹ không có tiền, anh thường được hai đồng sẽ còn một đồng, chị thường có một đồng sẽ không có tiền. Chị vui vẻ chấp nhận và đi học với cái bụng lép kẹp. Chị đã quen không đòi hỏi gì ở mẹ. Hay là chị cũng biết nếu có đòi hỏi sẽ chẳng được gì ngoài những cái tát. Chị đã quen ăn tát từ mẹ hơn là những cử chỉ yêu thương, chiều chuộng của mẹ. Những hành động, cử chỉ nhõng nhẽo của chị với mẹ không hề có dù chỉ trong suy nghĩ của chị. Tất cả với chị như những món xa xỉ phẩm chị không hề có được 

Rồi chị cũng vào được đại học. Anh dang dở học hành lấy vợ ở quê. Chị đã quen cuộc sống không có mẹ bên cạnh. Cũng như chị không nhớ trong cuộc đời mình mẹ có từng nói năng âu yếm với chị, hay chị từng tâm sự cùng mẹ chăng. Chị từng xem mẹ là người đàn bà “đẻ ra mình” chứ không phải là người mẹ.

Chị từng suy nghĩ nếu có kiếp sau Thượng đế hỏi chị muốn vào một gia đình và có một người mẹ như kiếp này, hay lớn lên trong viện mồ côi. Chị sẽ nói mình sẵn sàng đầu thai là đứa trẻ lớn lên trong viện mồ côi và mất mẹ ngay từ lúc lọt lòng!

Cuộc đời không ai biết được tương lai. Cũng như mẹ không hề nghĩ người kề cận mình cuối đời là chị, đứa con gái mẹ xem thua con chó cưng của cháu nội khi chị lỡ đánh con chó, cháu nội la khóc, chị bị mẹ đuổi ra khỏi nhà.

Giờ đây, mẹ không thể tự chăm sóc cho bản thân. Chị lo cơm nước, tắm rửa cho mẹ…như một bổn phận chứ không có tình yêu thương. Người già đôi lúc như trẻ con, muốn nhõng nhẽo, không chịu ăn cơm. Tức thì chị nạt ngay:

- Ăn dùm một cái đi….Con không rảnh đâu mà hầu hạ! Sao má không kêu con trai đưa con dâu về hầu?

Thi thoảng chị chế giễu:

- Hồi xưa chắc má nghĩ con trai gánh vác gia đình, cưới dâu về hầu hạ má. Chứ má đâu ngờ con trai má là thứ vô dụng phải không?

Mẹ buồn hiu và không dám đòi hỏi gì cả.

Một ngày, gặp bạn bè cũ, chị bị mọi người ganh tỵ ở tuổi 60 mà còn mẹ. Có người ao ước còn mẹ để yêu thương mẹ. Chị chợt tiếc phải chi mẹ con chị gần gũi nhau từ nhỏ, có lẽ chị sẽ chăm sóc mẹ với tất cả tình yêu thương. Chị chợt nhớ câu nói của một ai đó: - Khi giận một người nào hãy nhớ những lúc người đó tốt với mình.

Chị chợt nhớ ngày mẹ đưa chị vào ký túc xá đại học. Từ trên lầu chị nhìn xuống mẹ chị lầm lũi trong mưa. Chị nhớ mẹ đã chạy tới chạy lui lo cho chị chuyển hộ khẩu từ nông trường về nhà té mặt mày sưng húp….Bỗng dưng chị quay lại ôm mẹ đang nằm bên cạnh. Mẹ như được mở lòng choàng tay ôm chị. Từ đó mẹ nhõng nhẽo hơn với chị tuy cũng biết được giới hạn của mình.

Thôi thì cứ tận hưởng tình mẹ, sự yêu thương của mẹ đi, điều mà chị không có lúc còn nhỏ. Thà tình mẹ đó chị biết muộn màng còn hơn là không bao giờ. Và chị hãy yêu thương mẹ chỉ để sau này khi mẹ mất đi chị không có một hối tiếc nào cho những ngày còn lại.

Nguyễn Thị Ngọc Hà
-
Số 55/12 Trần Văn Đang, Phường 9, Quận 3, Tp.HCM
Email: ngochatvd@gmail.com
Nguyễn Thị Ngọc Hà
BÌNH LUẬN
Tháng năm




Tháng
Ngày
Giờ
Tự điển Phật học được sắp xếp theo thứ tự từ A đến Z
A B C D E F G H I J K L M N O P Q R S T U V W X Y Z