Phật Giáo

Bài học từ vụ cháy ở Thành phố Cần Thơ

Thứ năm, 26/03/2017 | 20:05

Vụ cháy ở Công ty Kwong Lung - Meko vào sáng 23/03/2017 được cho là vụ cháy lớn nhất, kéo dài nhất xảy ra trên địa bàn TP.Cần Thơ từ trước đến nay, dẫn đến những thiệt hại rất lớn về tài sản lẫn việc làm của hàng ngàn lao động. 

Nhìn ở góc độ tích cực, dù là lần đầu tiên phải đối phó với vụ cháy vô cùng nghiêm trọng nhưng lực lượng PCCC ở Cần Thơ cũng đã nỗ lực hết mình, với những trang thiết bị và khả năng hiện có để cố gắng dập tắt đám cháy. Cạnh đó cần biểu dương sự đoàn kết, giúp đỡ kịp thời của lực lượng PCCC các địa phương khác như: Hậu Giang, Vĩnh Long, Kiên Giang, An Giang, Đồng Tháp, TP.HCM và Quân khu 9. Song song đó phải kể đến sự tiếp ứng thuốc men, nước uống, thực phẩm rất nhanh chóng, kịp thời của các cơ quan, đơn vị và người dân Cần Thơ đến với lực lượng đang làm nhiệm vụ và hàng trăm hộ dân phải sơ tán.

Tuy nhiên nhìn ở góc độ hạn chế để thấy rằng, công tác kiểm tra, xử lý các trường hợp vi phạm về PCCC ở các địa phương cơ quan còn rất đáng lo ngại. Sau vụ cháy nghiêm trọng này, nhiều người đặt câu hỏi: công tác PCCC ở công ty này thực tế ra sao? Các ngành quản lý có thường xuyên đến đây kiểm tra? Nói điều này để xem xét lại khách quan ý kiến phát biểu trước báo giới của Phó Giám đốc công ty khi cho rằng: nguyên nhân cháy kéo dài và bùng phát do sự non yếu của cảnh sát PCCC TP.Cần Thơ?
 
Và nói theo cách của lãnh đạo cảnh sát PCCC TP.Cần Thơ là khi chữa cháy đã gặp nhiều khó khăn, trong đó có nguyên nhân: nguồn nước cho việc chữa cháy bị thiếu trầm trọng, khi ngưng phun nước là lửa cháy lại, từ đó làm vụ cháy kéo dài. Cạnh đó dư luận còn rất ngạc nhiên và bức xúc trước thông tin: một xe bơm của cảnh sát PCCC TP.Cần Thơ không thể sử dụng trong lần chữa cháy quan trọng này bởi đang sửa chữa do sử dụng lâu ngày; xung quanh khu vực cháy lại ít bố trí xây dựng trụ nước; rạch Sang Trắng và sông Hậu ở gần đó nhưng ngành chức năng không quy hoạch “điểm lấy nước” để sẵn sàng đối phó với giặc lửa tại các khu công nghiệp, khu chế xuất và các địa bàn dân cư. 

Vì sao vậy? Câu hỏi đặt ra là cơ quan nào có trách nhiệm tham mưu các vấn đề trên? Đó là chưa kể có những trụ nước phục vụ PCCC trên nhiều tuyến đường bị kẻ gian lấy mất nắp đậy nhưng việc bảo quản, kiểm tra, thay thế chưa thật kịp thời.

Nhiều người còn tỏ ra bức xúc hơn nhưng cũng rất thực tế khi cho rằng: các xí nghiệp, cơ quan, các khu thương mại khi tổ chức diễn tập thì rất hoành tráng, các thiết bị PCCC đều đạt yêu cầu cao nhưng khi có cháy thật thì các thao tác thường lúng túng và luôn phó thác cho lực lượng PCCC chuyên nghiệp. 

Cạnh đó một số cơ quan không xem trọng việc PCCC tại đơn vị, cụ thể không thành lập đội PCCC cơ quan; không đưa lực lượng đi tập huấn công tác này của các ngành hữu quan; trang bị thiết bị chữa cháy kém chất lượng... Một hành động khác cũng góp phần vào sự chủ quan của các đơn vị trong công tác PCCC là việc xử lý các trường hợp vi phạm chưa thật nghiêm túc, chủ yếu thường là nhắc nhở rút kinh nghiệm nên chưa đủ sức răn đe, thuyết phục.

Tất nhiên, sau vụ cháy này, nhiều cơ quan, đơn vị sẽ rà soát lại công tác PCCC của mình; Cảnh sát PCCC TP.Cần Thơ cũng sẽ rút kinh nghiệm sau vụ cháy để thực hiện tốt hơn chức trách của mình trên nhiều lĩnh vực. Sau vụ cháy lớn này quả rất nhiều việc suy ngẫm không chỉ riêng cho TP.Cần Thơ mà cho tất cả các cơ quan, đơn vị, cá nhân trên phạm vi cả nước.

Vân Anh 
Vân Anh
BÌNH LUẬN
Tháng năm




Tháng
Ngày
Giờ
Tự điển Phật học được sắp xếp theo thứ tự từ A đến Z
A B C D E F G H I J K L M N O P Q R S T U V W X Y Z