Phật Giáo

Báo động tình trạng mất cắp cổ vật

Thứ năm, 06/06/2016 | 09:40

Chưa bao giờ, người dân cả nước lại băn khoăn và bức xúc trước tình trạng mất cắp cổ vật tại các cơ sở thờ tự như hiện nay. Nhiều nhất vẫn là các bức hoành phi, câu đối, khánh thờ, sắc phong, hương án, long trụ, quy, hạc, chóe, lư đồng, bát hương, binh khí... đã được gìn giữ và lưu truyền qua nhiều thế hệ. Nhiều cổ vật có tuổi thọ rất cao, có giá trị lịch sử văn hóa, nghệ thuật, kiến trúc hiếm hoi.


Xin đơn cử một số trường họp bị mất cắp trong thời gian qua như tại đình Phú Lễ (xã Phú Lễ, huyện Ba Tri, tỉnh Bến Tre) đã bị mất trộm 3 lần lấy đi nhiều cổ vật có giá trị như: Chóe, cặp hạc bằng đồng, bàn, ghế gỗ, đồ thờ cúng bằng đồng, sành, sứ, hòm công đức ... Đêm 25 rạng sáng 26/05/2016, đình Tiên Thủy (xã Tiên Thủy, huyện Châu Thành, Bến Tre) bị trộm lấy đi đôi liễn quý bằng gỗ được chạm nổi tứ linh với hoa văn tinh xảo. 

Đêm 28/05/2016, bọn trộm dự định ra tay trộm cắp ở đình Bình Hòa (thị trấn Giồng Trôm, huyện Giồng Trôm). Đây cũng là lần thứ 4 đình này bị bọn xấu trộm cắp những bị nhân dân phát hiện bắt giữ.

Trước đó, bọn xấu đã tổ chức trộm chiếc chuông đồng trị giá hàng chục triệu đồng tại chùa Phước Quang (xã Tường Lộc, huyện Tam Bình, tỉnh Vĩnh Long). Cạnh đó kẻ gian đã nhiều lần đột nhập vào đình Phú Hựu (thị trấn Cái Tàu Hạ, huyện Châu Thành, tỉnh Đồng Tháp) nhưng bị phát hiện nên đã tháo chạy…

Đây chỉ là những vụ trộm điển hình trong số hàng trăm vụ mất cắp cổ vật đang diễn ra trên phạm vi cả nước với tốc độ ngày càng tăng.

Theo các nhà chuyên môn nhận xét: Các cổ vật bị đánh cắp thường có giá trị kinh tế cao và có ý nghĩa về văn hóa, lịch sử, khoa học, mỹ thuật... nên các đối tượng trộm cắp thường mang bán cho giới chuyên buôn bán cổ vật đem lại lợi nhuận rất lớn.

Việc mất cắp thường xảy ra ở những nơi vắng vẻ, ít người lui tới nhất là vào ban đêm. Điều đáng lo ngại là một số cơ quan, đơn vị quản lý còn nặng tính tâm linh khi cho rằng “…đồ vật chốn linh thiêng sẽ không kẻ gian nào dám đến đánh cắp”.

Đây chính là tâm lý chủ quan tạo điều kiện cho bọn bất lương ra tay. Cạnh đó các di tích lịch sử văn hóa thường được xây dựng đã lâu nên độ an toàn từ các cổng, cửa, hàng rào, ổ khóa thường không đảm bảo. Cạnh đó thủ đoạn của chúng ngày càng tinh vi hơn như lợi dụng sự lơ là mất cảnh giác của các nhà tu hành để chúng đến tìm hiểu, tham quan, nghiên cứu trước khi hành động.

Thứ hai là việc cả tin khi nhận được lời đề nghị giúp đỡ, tài trợ của các “mạnh thường quân” để rồi tạo điều kiện cho kẻ bất lương nắm bắt quy luật hoạt động của các cơ sở thờ tự, thậm chí còn bố trí cho người lạ ngủ nghỉ tại chỗ nhưng không trình báo với công an địa phương, chính quyền sở tại.

Thứ ba việc phân công canh gác, bảo vệ thường phó mặc cho các “ông từ” đa số là người cao tuổi nên không đảm bảo việc tuần tra. Thậm chí họ không được hưởng bất kỳ khoản tiền bồi dưỡng nào về công việc bảo vệ cổ vật quý hiếm. Thực tế cho thấy có khá nhiều di tích lịch sử văn hóa, nơi thờ tự các tôn giáo có quy mô lớn, có nhiều cổ vật nhưng chưa có phương án bảo vệ chu đáo.

Nên chăng các ngành chức năng cần có biện pháp bảo vệ cổ vật tốt hơn, chặt chẽ và cụ thể hơn. Tổ chức người trực bảo vệ ngày đêm đi kèm với việc thay mới, lắp đặt các thiết bị bảo vệ an toàn. Nâng cao ý thức cảnh giác đối với người lạ đến tham quan, tìm hiểu về cổ vật. Cần có chế độ, chính sách thật cụ thể đối với lực lượng bảo vệ. Phối hợp tốt với chính quyền địa phương trong công tác bảo vệ cổ vật hiện có.

Tâm Anh
Tâm Anh
BÌNH LUẬN
Tháng năm




Tháng
Ngày
Giờ
Tự điển Phật học được sắp xếp theo thứ tự từ A đến Z
A B C D E F G H I J K L M N O P Q R S T U V W X Y Z