Phật Giáo

Cảm niệm tâm bình an

Thứ năm, 17/10/2016 | 10:09

Nắng vàng vẫn bao phủ. Mặt đường đê gần về trưa có lúc nóng rát. Vậy mà bên cội Bồ đề trước cổng tam quan chùa Thổ Khối không khí thanh mát lạ thường. 

Con đường nhỏ quanh khuôn viên ngoài nhà chùa có lúc sáng rực. Cát, bụi li ti mặt đường tranh nhau tung tẩy khi gió đồng nội ùa về. Dưới tán bồ đề che phủ đủ chỗ vài người ngồi, chúng tôi cùng đọc sách trong lúc đợi có người về chùa.

Cùng nền nhạc thiền Nam Mô A Di Đà Phật không lời, tôi thấy tâm hồn thanh thản vô cùng. Cuốn sách “24 bài học thần kỳ nhất thế giới” tôi đọc tốc độ vừa phải, từng chữ, từng ngữ nghĩa như thẩm thấu sau mỗi lần đưa mắt qua dòng chữ.

Ngay Bài học số một “Thế giới Nội tâm - Sức mạnh khổng lồ”, tôi cảm nhận tâm mình như tĩnh lặng tuyệt đối, hài hòa từng hơi thở cùng nhịp sống cảnh vật xung quanh. Đọc đến đoạn “Thế giới nội tâm hài hòa cũng giúp chúng ta khống chế được tư tưởng của mình, có thể chủ động đối phó một cách tích cực chứ không tiêu cực trước các trở ngại”,  tôi liên tưởng tới câu “thành ngữ Phật giáo”: Tâm bình Thế giới bình.

Bên cội bồ đề trước cổng Tam Quan chùa Thổ Khối, Long Biên, Hà Nội

Phút chốc, tôi chợt nhận thấy “Thế giới nội tâm” nơi mình chưa thực sự hài hòa, vẫn còn nhiều xáo trộn, dao động. Tôi biết, đó không lạ khi bản thân vẫn còn phàm phu, còn vật lộn giữa bon chen cuộc đời.

Tôi tạm ngừng đọc sách, hướng nhìn tập trung cổng tam quan nhà chùa, rồi nhìn sâu vào tán bồ đề. Tôi lắng nghe từng hơi thở, lắng nghe “nội tâm” mình. Những sắc thanh phân định rõ hơn: Tiếng xe cộ qua lại, tiếng vài chú bò tắm nắng tìm chỗ nghỉ chân, tiếng gió đồng nội vi vút, tiếng nhành cây xào xạc, tiếng loạt soạt giở sách từ người bạn bên cạnh… Tôi cảm nhận hướng mắt mình thuần tịnh hơn, hơi thở đồng hòa tâm thể cội bồ đề trước mặt. Rồi, những sắc thanh như không còn. Khoảng tĩnh lặng bao trùm, tôi thấy tâm lòng thực an hòa, thư thái.

Thế giới nội tâm nơi tôi trong chốc lát được bình lặng thực sự. Cội bồ đề trước tầm nhìn vẫn tỏa bóng mát rượi. Từng đường chuyển nội sinh, qua tương tác thế giới quan bên ngoài góp phần trưởng dưỡng rễ thân, cành, lá cây bồ đề… vận hành đều đặn, nhẹ nhàng. Tôi như thấy rõ từng vi chuyển nơi cội bồ đề, dù bên trong, hay bên ngoài.

Tôi thầm nghĩ: Mình đã hướng về cội bồ đề cùng thế giới nội tâm phẳng lặng, thanh lọc tự thân, đào thải những ý niệm phàm trần, dần tiệm cận “Tâm bình-Thanh tịnh-Vô vi”; lẽ vậy, cội bồ đề đã cởi mở, không ngần ngại chia sẻ cùng tôi thế giới nội quan kỳ diệu đó.

Dần trở về thực tại, tôi biết bản thân vừa rồi mới đạt tập trung cao độ cần thiết, để bình tâm hơn trước những đối cảnh. Trạng thái duy trì, dù rất ngắn tôi cảm nhận tâm mình bình lặng, tĩnh tại, hài hòa thế giới quan xung quanh: Tôi là tất cả. Tất cả là tôi.

Vậy nên, tôi đã giao thoa, tương tác được cùng thế giới nội quan nơi cội bồ đề (thường ta chỉ thấy, biết qua sách báo, ảnh…). Đó, cũng như trạng thái nhiếp tâm trong thiền học vậy. Phút chốc, tôi đã nhiếp phục được thân-tâm mình, để thế giới nội tâm giao hòa cùng cảnh vật xung quanh.

Tôi đã cảm niệm sâu sắc: Tâm bình an. 

Thường Nguyên
Thường Nguyên
BÌNH LUẬN
Tháng năm




Tháng
Ngày
Giờ
Tự điển Phật học được sắp xếp theo thứ tự từ A đến Z
A B C D E F G H I J K L M N O P Q R S T U V W X Y Z