Phật Giáo

Chuyện về cái tên

Thứ năm, 12/04/2015 | 09:05

Tôi và ông tôi hì hụi đục lỗ xi măng dày cui để trồng một loại dây leo ông xin ở đâu đó về. Rồi ông xin dây điện thoại hỏng để tôi giăng thành hai cái giàn, và trồng. 

Dây lớn lên từng ngày, bò ngoằn ngoèo lên cao, bám vào cái giàn. Chẳng mấy chốc các ngọn dây leo xanh mướt đã phủ kín giàn, hai bên hiên nhà. Dây ra hoa, từng chùm phơn phớt đỏ, lạ mắt lắm. Về đêm, hương thơm ngát tỏa ra từ hai giàn hoa, ai cũng hít hà…

Người ta gọi hoa dạ lý hương, ừ thì vậy. Nhưng có người cho là cái tên ấy không chính xác, tranh cãi nhau. Mặc kệ, hoa vẫn cứ lớn lên, có người lại đến xin hoa về làm thuốc. Rồi ông thấy băn khoăn sao đó, kêu tôi lên mạng tìm cái tên chính xác của dây leo, ông băn khoăn không hiểu có làm thuốc được hay không. Tôi quên bẵng đi, rồi hẹn lần hẹn lữa…
 
Hôm kia lên Sài Gòn, thấy nhiều cây lắm. Nhà anh bạn ở Gò Vấp lại có dây leo trên cổng, quen quen. Hàng xóm của anh ấy cũng có dây leo ấy ở trên tường. Tôi đến gần và phát hiện ra chính là “dạ lý hương” nhà mình. Thì ra “hắn” cũng lên đến Sài Gòn hoa lệ. Định hỏi cái tên chính xác, quên khoáy. Tới khi sắp về mới nhớ sực, “dây leo gì thế anh?”. Anh bạn chạy đi hỏi vợ, thì ra là Trang dây.

Về tới quê mở máy tính, vào google gõ “trang dây”, lại có tài liệu gọi là Sử quân tử - một cái tên rất tuyệt. Trị bệnh được, đau răng.

Đem chuyện nói với ông, ông lại không đồng ý: “thầy Hiệu trưởng nói với ông dây ấy gọi là cách cách”, bó tay!

Thôi, tôi không lòng vòng tìm tên chính xác cho dây leo này nữa, cứ để hắn lớn. Ai đến xin hoa về trị bệnh thì cho. Ông gọi là cách cách, nhà anh bạn trên Sài Gòn kêu là Trang dây và Google thông thái “phán” là Sử quân tử, cũng mặc. Tên nào cũng một dây ấy mà thôi.

Hề gì cái tên, phải không?

Dây leo vẫn xanh mướt trên giàn được chăng bằng dây điện thoại cũ, và ngát hương, vào ban đêm…

Nguyễn Thành Công

Nguyễn Thành Công
BÌNH LUẬN
Tháng năm




Tháng
Ngày
Giờ
Tự điển Phật học được sắp xếp theo thứ tự từ A đến Z
A B C D E F G H I J K L M N O P Q R S T U V W X Y Z