Phật Giáo

Còn phước đem theo

Thứ năm, 04/01/2015 | 18:08

Ngày 28/12/2014 (07/11/năm Giáp Ngọ), đáp lại lời thỉnh cầu của ĐĐ.Thích Phước Nhân trụ trì chùa Sắc Tứ Long An (ấp Bình Sơn, xã Bình Phú, huyện Cai Lậy, Tiền Giang), cùng đông đảo phật tử trong tỉnh, TT.Thích Chân Quang đã quang lâm đến bổn tự, thuyết giảng về đề tài CÒN PHƯỚC ĐEM THEO, nhân Lễ húy kỵ cố Đại lão Hòa thượng thượng Ngộ hạ Thông – Viện chủ Sắc Tứ Long An.

Được biết, vào những năm đầu thế kỷ 20, những ai có phúc đức nhân duyên được diện kiến cụ Tổ Hòa thượng Ngộ Thông, đều trực nhận rằng: “Ngài là hiện thân của một bậc xuất trần Thượng sĩ. Như bóng trăng, Ngài đã kéo dài ánh sáng huyền diệu giữa lòng dân tộc gần hơn nữa thế kỷ, đã thắp sáng lên tâm hồn hàng vạn người con Phật, đức tin trong sáng của Chánh pháp. 

Theo Thượng tọa, ngày hôm nay chúng ta là hàng con cháu được hưởng ân đức của Chư Tổ để lại, phải ráng công tu tập để không phụ công lao xây dựng chùa của nhiều người đi trước. Thật vậy, nhìn thấy chùa Sắc Tứ Long An ngày một uy nghiêm hơn với nhiều công trình mới hoàn thành như: Cổng tam quan, giảng đường, tăng đường, khách đường, nhà bếp, nhà vệ sinh,.. tất cả đều khang trang. Lại thêm lầu chuông sắp sửa hình thành, đồng thời cảnh quan quanh chùa rất thiên nhiên và thanh tịnh. 
 
Đặc biệt chùa có khóa tu một ngày an lạc hàng tháng dành cho các phật tử và có mời Giảng sư về thuyết Pháp. Điều này thể hiện Đại đức Trụ trì tuy còn rất trẻ nhưng có năng lực và uy tín kế thừa mạng mạch Như Lai. TT Thích Chân Quang tán thán  ĐĐ.Thích Phước Nhân dù còn trẻ nhưng biết lo việc đạo, biết hướng dẫn các phật tử tu tập đúng đắn, thật là một may mắn cho Phật giáo khi có những vị Tăng trẻ năng động, tài đức vẹn toàn như thế. 

Tiếp theo, đi vào nội dung bài Pháp thoại, Thượng tọa định nghĩa CÒN PHƯỚC MANG THEO, tức là mang theo cái phước vào cõi chết để chúng ta có thể làm người, không bị đọa ngạ quỷ, súc sinh. Tuy nhiên, không phải ai cũng có phước để mang theo. 
 
Chúng ta được chia làm ba hạng người: Một là người vừa đủ phước để sống tới chết, qua kiếp sau không còn phước nữa; hai là phước không đủ sống một đời; ba là người phước dư đem theo qua cõi bên kia.

Phước mang theo rất quan trọng nhưng không phải ai cũng có. Để được làm hạng người có phước mang theo, chúng ta phải biết tu, biết làm nhiều việc thiện. Ai cũng cần quan tâm đến điều này, nhất là người trẻ tuổi, vì cuộc đời họ còn dài, còn nhiều cơ hội và thời gian hơn những người lớn tuổi. Người lớn tuổi không biết phước mình còn bao nhiêu, có đủ đem qua bên kia không. Tuy nhiên, dù có nhiều hay ít phước thì chúng ta luôn phải nghĩ là chúng ta không đủ phước để đem theo, như vậy mới là chánh tư duy, là tác ý đúng đắn, vừa giúp ta không bị tổn phước, vừa tạo động lực cho ta làm nhiều việc tốt hơn nữa. 
 
 
Người già rất khó để làm việc tích phước vì sức khỏe yếu lại sống nhờ cậy vào con cái. Tuy nhiên, nếu biết lấy đức của ông bà, đức cha mẹ để dạy con làm việc thiện thì cả mình và con cùng có phước. Ngoài ra, người lớn tuổi biết dốc hết sức để tu hành thì nhờ cái đức của Phật, khi qua cõi bên kia không bị đọa nơi đói khổ, ác đạo mà có nơi để tu tập. 

Nhân đây, Thượng tọa chỉ ra một số dấu hiệu để nhận biết một người có phước dư đem theo sau khi chết là thế nào, và ngược lại. Trong đó nhấn mạnh đến yếu tố được nhiều người khen ngợi mình trên đời, và cứ nhắc đi nhắc lại nhiều lần, vì những điều ân nghĩa mà khi sống ta làm cho người thì biết rằng bên cõi kia ta còn phước.  
 
 
Thường người trẻ tuổi luôn nghĩ mình có nhiều thời gian nên không lo làm phước, sau này giật mình nhìn lại thì không kịp nữa vì thời gian trôi rất nhanh. Nếu người trẻ tuổi mà ý thức được việc tích phước để đem theo sau này thì rất tốt, rất khôn ngoan. Có ba việc đem lại nhiều phước nhất mà người trẻ tuổi nên làm là: đóng góp cống hiến nhiều cho đời, cho đạo; hưởng thụ ít và tinh tấn tu hành. 

Theo đó, nói về việc cống hiến cho đời, Thượng tọa giải thích:

Xã hội chủ nghĩa tạo cơ hội cho con người làm việc, cống hiến nhiều hơn hưởng thụ nên mọi người thường nhiều phước. Tuy nhiên, khi kinh tế thị trường mở cửa, mọi thứ đều phải tính công bằng, sòng phẳng, làm là phải hưởng thụ nên chúng ta ít có cơ hội hơn, đó là một điều bất hạnh của mình. 
 
 
Còn tinh tấn tu hành là ta bước qua thế giới tâm linh, thế giới của thiền định, nhiếp tâm trong thế giới của Phật thì mọi con số tính khác đi. Những phép tính này không đơn giản là cộng trừ nhân chia bình thường như 10 + 10 = 20 mà nó là phép lũy thừa của lũy thừa, ví dụ 20 lũy thừa 20 và con số kết quả này lớn vô cùng. Đó là lý do mà Thượng tọa khuyên mọi người phải tinh tấn tu hành, vì cái phước trong sự tu hành nó lớn gấp trăm gấp ngàn lần cái phước ta làm bình thường ở cõi đời. 

Vậy nên, cái phước và cái tội trong cõi tâm linh đều lớn gấp bội lần trong thế giới vật lý này. Không có phước, cuộc sống của chúng ta rất khổ sở, người khác có muốn giúp cũng không giúp được. Vì vậy, hết phước là một điều thực sự đáng sợ và khổ nhất. Để giúp một người mà thật sự giúp là chúng ta giúp họ làm phước.  

Nói về việc tích lũy phước đức, Thượng tọa phân tích cho thấy có những việc làm đem lại phước không nhiều nhưng đức lớn hoặc có những việc ta làm, phước kéo dài cả trăm kiếp. Cứ mỗi một quan điểm như vậy khi phân tích, Thượng tọa dùng nhiều ví dụ minh họa liên quan đến đời thường, và các ý liên kết chặt chẽ với nhau. Đó là phương pháp giảng dạy của Thượng tọa vừa hấp dẫn người nghe, vừa dễ hiểu. Chính vì thế, các phật tử dễ dàng tiếp cận và đón nhận chân lý một cách xác tín.

Chẳng hạn, trong nội dung của bài Pháp thoại này, dù người già hay người trẻ điều nhận ra những ý nghĩa đạo lý mà Thượng tọa muốn truyền đạt hàm ý: Sống là chúng ta phải biết làm phước, không hưởng thụ để hồi hướng cái phước đó đến đạo quả giải thoát. Cho nên mọi người cần biết chắt chiu từng cơ hội làm việc thiện, tích phước dù là việc nhỏ nhất; hoặc biết làm thế nào để cơ hội làm phước đến với họ dễ hơn; hoặc biết làm sao để tích lũy phước cho đến vô hạn, mới có cơ hội chứng đạo vô thượng bồ đề.

Như vậy, chỉ trong một khoảng thời gian rất ngắn, Thượng tọa đã chỉ cho mọi người thấy được vai trò quan trọng của việc tích phước mang theo qua cõi kia để không có vất vả, và định hướng cho phật tử biết những việc cần làm, nên làm để có một đời sống an lạc tự tại trong kiếp này và nhiều kiếp sau nữa. 

Lại nữa, ý nghĩa của bài Pháp thoại cũng dạy mọi người biết sống nhân ái, tình nghĩa, biết quan tâm, yêu thương tất cả mọi người, góp phần xây dựng một thế giới yên bình, an lạc.
                                                                                 
Tuệ Đăng
Tuệ Đăng
BÌNH LUẬN
Tháng năm




Tháng
Ngày
Giờ
Tự điển Phật học được sắp xếp theo thứ tự từ A đến Z
A B C D E F G H I J K L M N O P Q R S T U V W X Y Z