Phật Giáo

Đừng gọi "nhầm" con là…sư thầy

Thứ năm, 12/03/2013 | 09:53

Đang lúi húi bên bàn viết sớ, có một nhóm người đến lễ chùa chắp tay và "bạch" rằng: "A Di Đà Phật, con chào Thầy". Tôi mỉm cười và cảm ơn lời "bạch" đó của họ.

Đấy không phải là lần đầu tôi được người khác gọi là "sư thầy". Trong khi đó, tôi - "hình tướng vẫn thế tục", tóc vẫn còn xanh; tôi chỉ là một người Phật tử chấp tác ở chùa như bao người khác. Nhưng không hiểu sao nhiều người lại "vô tình" nhầm lẫn tôi với Sư thầy đến vậy? Có lẽ nào tại tôi tóc ngắn, mặc áo nâu, đi dép lê hoặc mùa đông vận thêm một chiếc khăn nâu, mũ nâu, giày nâu…nên họ "nhầm" tôi là nhà sư?

Dịp Tết Quý Tỵ, khách thập phương về chùa lễ Phật, cầu an nhiều. Tôi cùng sư phụ trực lễ, có những lúc sư phụ đi vắng, tôi phải tiếp khách hoặc nhận lễ thay cho sư phụ. Thi thoảng có khách đến phòng tiếp lễ và gọi tôi: "Sư thầy ơi!" hoặc "Con bạch Thầy… ". Lần đầu nghe vậy, tôi ngạc nhiên nhưng nghe nhiều lần nên cũng quen rồi.

Hay những lần có người gọi điện cho tôi để hỏi việc liên quan đến nhà chùa, họ cũng xưng hô "Thầy – con" với tôi. Nhưng trước khi vào cuộc hội thoại với họ, tôi "vội vàng" giải thích ngay.

Tôi đem chuyện này kể cho sư phụ. Sư phụ lắng nghe, cười nhẹ và hỏi tôi:

- Thế mỗi lần nghe gọi như vậy, chú nói sao?

Tôi chắp tay và thưa với sư phụ:

- Bạch Sư phụ, mỗi lần khách xưng hô với con như vậy, con mỉm cười và đáp lại : "A Di Đà Phật! Con chỉ là Phật tử mà thôi…"

Nghe tôi bạch xong, sư phụ cười và chỉ dạy:

- Chắc tại chú nhìn giống nhà sư nên họ gọi vậy thôi. Lần sau, chú nhớ phải giải thích ngay cho họ hiểu: người như nào là nhà sư, là Phật tử nhé.
 Con là Phật tử ...

Hôm qua, tôi cùng nhóm bạn đi vãng cảnh chùa Trầm (Hà Nội). Mỗi lần đi chùa, chúng tôi thường mặc đồ nâu, đi dép lê, đôi khi còn thêm túi nâu hoặc túi vàng giống như các sư thầy vẫn hay dùng.

Vừa xuống xe, có mấy người trông xe đến: "Thầy gửi xe chỗ con nhé", mấy anh em mỉm cười và gửi xe ở gần chùa. Bước tới sân chùa, có một vài người khách đến lễ chùa, trong đó, có một cô chắc khoảng gần 50 tuổi trò chuyện với tôi:

- Mặc đồ nâu như này nghĩa là sao hả cháu?

Tôi hoan hỷ đáp:

- Dạ, chúng con là Phật tử nên mặc bộ đồ nâu này đi lễ chùa thôi cô ạ.

Vẻ mặt của cô có vẻ ngạc nhiên rồi đặt tiếp một câu hỏi:

- Thế cháu vẫn đi học, đi làm bình thường hay cháu đi tu và sống ở chùa rồi?

- Dạ, con vẫn đi làm bình thường vì con không phải là nhà sư.

Trả lời cô xong, tôi cùng nhóm bạn lên chính điện để lễ Phật. Sau đó chúng tôi đi vãng cảnh chùa, trong lòng cảm thấy thanh tịnh.

Trước khi về, chúng tôi ghé vào quán nước gần chùa để nghỉ ngơi. Cô chủ quán nước tâm sự: "Nhìn các cô chú như nhà sư vậy… ". Chúng tôi quay sang nhìn nhau và cười.

Trên đường từ chùa Trầm về nhà, tôi băn khoăn: "Có lẽ nào bây giờ, nhiều người đến chùa chỉ vì xin xỏ, còn những cái rất đơn giản như phân biệt ai là sư, ai là Phật tử; cách xưng hô trong đạo; ăn uống trong chính niệm, lễ nghi Phật giáo…gần như không được họ quan tâm. Họ chỉ quan tâm xem họ cầu gì và được gì, để rồi đánh mất đi những cái cần thiết nhất mỗi khi bước vào chốn Thiền môn thanh tịnh"


Tâm Đức Hậu
Tâm Đức Hậu
BÌNH LUẬN
Tháng năm




Tháng
Ngày
Giờ
Tự điển Phật học được sắp xếp theo thứ tự từ A đến Z
A B C D E F G H I J K L M N O P Q R S T U V W X Y Z