Phật Giáo

Lẽ nào anh là người khiếm thị?

Thứ năm, 30/07/2014 | 13:29

Người ta vẫn thường hay nói rằng: “đôi mắt là cửa sổ tâm hồn”, vậy có phải chăng khi không còn đôi mắt thì cửa sổ tâm hồn bị khép lại? Và điều này không hoàn toàn đúng đối với trường hợp của anh Dương Chí Hùng, người đàn ông có nghị lực phi thường, đã làm nên những việc không tưởng dù trước mắt anh chỉ toàn một màu đen.

Một ngày tôi nghỉ học, nghỉ làm để cùng với Đoàn Thiện Nguyện Bối Diệp và các anh chị em trong tiệm cắt tóc, đến thăm và tặng quà cho Hội Khiếm thị, huyện Hóc Môn, được tiếp xúc thăm hỏi, tặng quà những món quà tinh thần, và cắt tóc cho các cô chú anh chị trong Hội Khiếm thị. Với tinh thần “Lá lành đùm lá rách, sẻ chia yêu Thương”, nhưng qua lời tâm sự của các cô chú “Tuy chúng con khiếm thị, nhưng với tinh thần cùng nhau tu tập, và cùng nhau giúp đỡ những hoàn cảnh kém may mắn hơn mình, lúc đầu Hội Khiếm thị chỉ có 09 người nhưng giờ đã lên đến 60 người, chúng con làm việc, bằng chính sức lực của mình, và quyên góp các nhà hảo tâm, mạnh thường quân giúp đỡ cho những mảnh đời kém may mắn hơn chúng con, các cô chú, anh chị ai cũng có tài năng về các lĩnh vực khác nhau, để mưu sinh và kiếm  sống”. Nghe đến đây thôi mà tôi đã chạnh lòng và tự hỏi với bản thân mình “mình đã làm được gì cho xã hội hay chưa? Mình may mắn hơn các cô chú, anh chị trong Hội Khiếm thị, vậy mà lúc nào mình cũng so đo, tính toán đủ mọi điều, thậm chí có những việc trong khả năng mình làm dư sức nhưng có khi cũng không làm.

Riêng đối với trường hợp của anh: Dương Chí Hùng, email: duongchihung@gmail.com, duongchihung@yahoo.com
Điện thoại:  0909 663 478
Anh Dương Chí Hùng
Anh là một giáo viên Tin học và Anh văn, cái tuổi không quá lớn để nhận thức trọn vẹn về buồn, vui, sướng, khổ của một kiếp người, nhưng cũng không quá nhỏ để anh hiểu ra sự nghiệt ngã của số phận. Xa rồi những con số, tạm biệt ngành học mà anh yêu thích, còn đâu thời sinh viên đong đầy ước mơ, hoài bão! Đành gác lại những trang thơ chưa kịp kết vần, anh lảo đảo bước đi và đau đớn chấp nhận, những năm tháng còn lại của đời mình chỉ là bóng tối mà thôi! Nhưng anh vẫn có một ý chí, một nghị lực phấn đấu để vương lên trong cuộc sống.

Tôi viết những dòng chữ này bằng sự cảm thông sâu sắc, và dòng lệ tuôn dài trên khóe mắt, thương cho anh, đôi mắt anh không nhìn thấy, nhưng anh có một ước mơ, một hoài bão lớn, những tháng năm học tập và làm việc trong ánh sáng... Dường như ở cái cùng cực của sự đau đớn, tạo hóa đã cho anh một sức mạnh phi thường để đứng lên đương đầu với định mệnh, qua tìm hiểu, anh nhận ra rằng: “Người mù vẫn có thể vươn lên khẳng định mình bằng việc học tập Tin học và Ngoại ngữ tốt”. Sau một thời gian dài chìm trong vô vọng với những đêm ròng đếm đủ mười hai tiếng thời gian, chàng thanh niên ngày ấy quyết tâm đứng lên từ đống đổ nát của số phận, anh xác định hướng đi mới của đời mình là luyện tập và học tập Tin học Ngoại ngữ Thật tốt. Có lẽ tạo hóa muốn thử thách anh lần nữa, đối với việc học Tin học và Ngoại ngữ cho một người bình thường đã khó, vậy mà anh vẫn quyết tâm học để trở thành Thầy giáo.

Trải qua những khó khăn về mặt tinh thần, vật chất và hơn cả là sự hạn chế sức khỏe, Dương Chí Hùng anh đã trở thành một giáo viên dạy Tin học và Ngoại ngữ.

Chợt, tôi nhận ra trong anh dường như không có chỗ cho sự lùi bước, bởi tin học cho người khiếm thị như anh là cả một quá trình, đòi hỏi sự khéo léo, và tính kiên nhẫn vượt trội. Tuy nhiên, cuộc sống cơm áo gạo tiền buộc anh phải ngậm ngùi rẽ sang hướng khác, phải bắt đầu từ đâu để nói về một Dương Chí Hùng với những ảnh hưởng tích cực trong cộng đồng người khuyết tật.

Trước hết, cho phép tôi khắc họa chân dung Dương Chí Hùng như một hiệp sĩ trong lĩnh vực tin học, ngoại ngữ đặc biệt của người khiếm thị. Nhờ có phần mềm NDC, và đặc biệt là bộ đọc tiếng Việt dành cho người mù, mà anh đã góp phần tạo dựng để hôm nay tôi diễm phúc ngồi đây, viết những dòng chữ này bằng chính sự khâm phục, kính nể anh, trước khi bộ đọc tiếng Việt của của người khiếm thị ra đời, máy tính đối với người mù mẫn còn là một khái niệm xa xỉ, bởi người mù phải sử dụng một chuỗi những chương trình đặc thù, và hoàn toàn bị cô lập với công nghệ thông tin của người sáng. Vì vậy, có thể nói đây là chương trình quan trọng và  thiết thực hàng đầu dành cho người mù, Một người Thầy vừa dạy tin học vừa dạy ngoại ngữ hay nói khác hơn anh đã  góp một bàn tay nhằm tạo ra những thành tựu đáng ghi nhận trong lĩnh vực máy tính dành cho cộng đồng khiếm thị, dìu dắt các thế hệ khiếm thị đi sau với những bước đi đầu tiên trên con đường đến gần với công nghệ thông tin.
 
Người mù, đó là tâm hồn ngập tràn những ước mơ bị áp đặt trong một cơ thể không trọn vẹn, hơn ai hết anh hiểu, thông cảm cho nỗi thiệt thòi của các bạn đồng tật, với vai trò là 1 người Thầy giáo cho người khiếm thị anh không ngừng tìm tòi, học hỏi và sáng tạo nhiều chương trình đặc biệt dành cho người khiếm thị. Có lẽ với anh, được sống, cống hiến và đem lại niềm vui tinh thần cho người khuyết tật là động lực giúp anh quên đi khiếm khuyết của bản thân.

Thời gian mới lạc vào thế giới của bóng tối, anh hoàn toàn không nghĩ rằng: “mình vẫn còn cơ hội sử dụng máy tính, và tiếp cận công nghệ thông tin”. Nhưng anh đã có niềm tin và nghị lực để cố gắng, bởi với anh, người mù không những lướt web, trao đổi mọi thứ qua mạng, mà còn có thể học tập như anh đã từng làm ... Bút mực nào ghi hết lời tri ân anh - người khiếm thị với những đóng góp từ anh, bởi với người khiếm thị máy tính là món ăn tinh thần không thể thiếu trong chuỗi những sinh hoạt hàng ngày.

Nếu dừng lại ở đây thì quả thật ảnh hưởng của Dương Chí Hùng chỉ gói gọn trong cộng đồng khiếm thị. Song, mặc dù là một người mù đúng nghĩa, trước mắt anh thật sự chỉ là bóng tối, nhưng bằng vốn tiếng Anh lưu loát, cùng kỹ năng tin học vượt bậc, anh là gương mặt quen thuộc, xuất hiện thường xuyên trên các diễn đàn cả trong và ngoài nước mạnh dạn lên tiếng bảo vệ quyền lợi của người yếu thế trong xã hội.

Có lẽ chính sự bù đắp công bằng này, mà anh mạnh dạn tham gia những kỳ thi dành cho người khuyết tật. Điều không khỏi khiến tôi khâm phục và thắc mắc rằng: “Một người khiếm thị thì làm sao có thể tiếp thu kiến thức chỉ với chiếc máy tính, trong khi người giảng ở tận bên kia bán cầu, và ngôn ngữ truyền đạt toàn bộ là tiếng Anh”?   

Tất cả những gì anh làm, cho đi và nhận lại, tôi dường như không nghĩ anh là người khiếm thị. Song, sự thật vẫn là sự thật, trước mắt anh toàn bóng đêm lạnh lùng! Khi dừng lại những sinh hoạt bận rộn của cuộc sống đời thường, phải chăng trong sâu thẳm tâm hồn người đàn ông tràn đầy nghị lực này cũng mang một nỗi khát khao tưởng chừng như đơn giản, rằng tạo hóa ơi! Cho anh thêm sức mạnh để ngăn lại những giọt nước mắt tủi phận, cho anh niềm tin và nghị lực của mình để thực hiện ước mơ “MỞ LỚP HỌC TIN HỌC” cho người khiếm thị giống như anh.

Thành phố Hồ Chí Minh vẫn đang thay đổi và phát triển từng ngày, ở đó có một Dương Chí Hùng mang đầy hoài bão, và mong muốn đóng góp chút sức lực nhỏ bé của mình góp phần xây dựng đời sống tinh thần của cộng đồng khuyết tật ngày một tốt hơn. Gặp lại anh trong vai trò Giảng viên môn Tin học đặc biệt anh vẫn tươi cười dí dỏm “Khi nào còn thở thì lúc đó còn cố gắng” Mong cho anh đạt được những ước mơ cao đẹp.

Dương Chí Hùng ơi! Cám ơn anh đã chung tay đem ánh sáng tin học đến cho người mù! Cám ơn anh đã góp một giọt nắng hồng xua tan bóng đêm lạnh lùng đang vây quanh những mảnh đời bất hạnh!

Bài thơ “NGƯỜI KHIẾM THỊ” dưới đây tôi viết tặng anh, đó cũng là lời nói từ con tim của mình để tặng những người bạn có trường hợp khiếm thị như anh:

Số phận đẩy đưa  anh thành người khiếm thị
Cảm nhận cuộc đời chỉ bằng bốn giác quan
Dòng đời trăm ngã rẽ thênh thang
Lên dốc cao, vì không thấy lối bằng

Hoa hồng đẹp cả về hương lẫn sắc
Nhưng với anh , hoa đẹp chỉ bằng hương
Anh  nghe được từng giọng nói thân thương
Của cha mẹ, anh chị em, bè bạn

Anh đâu hay tóc cha bạc dần theo năm tháng
Chỉ đếm được nếp nhăn trên vầng trán của cha
Vai mẹ gầy, vất vả, anh nào có nhận ra
Chỉ sờ được lưng áo đẫm mồ hôi của mẹ

Đắng, cay, mặn, ngọt, chua và chát
Lục vị cuộc sống, anh nếm đủ người ơi!
Đời anh như thuyền giữa biển khơi
Nhưng thuyền đâu vì sóng mà chơi vơi giữa dòng
Đường  anh đi thiếu vắng sắc hoa hồng
Nhưng vẫn sống, vẫn cười, và ước mơ!

Thích Ngộ Chánh
Thích Ngộ Chánh
BÌNH LUẬN
Tháng năm




Tháng
Ngày
Giờ
Tự điển Phật học được sắp xếp theo thứ tự từ A đến Z
A B C D E F G H I J K L M N O P Q R S T U V W X Y Z