Thứ tư, 24/04/2019 11:03 (GMT +7)

| Hà Nội 34°C /57%

Thứ năm, 05/11/2015, 11:28 AM

Nhân duyên gặp chị Maurice

Chuyện cũng bất ngờ rằng nhiều nước, nhiều nơi mời tôi về nói chuyện. Hay thật. Tuy nhiên tôi chưa dám nhận lời bất cứ ai. Cứ để từ từ và tùy duyên bởi tôi đang còn lang thang khắp châu Âu đã có thời gian đâu mà xếp lịch. Tôi lại lười biếng bay xa nữa chứ.

Tôi được mời làm diễn giả của Frankfurt Book Fair 2015 – Hội sách lớn nhất toàn cầu. Tôi diễn thuyết tại Hội nghị Giám đốc bản quyền. Ngay sau khi hội nghị kết thúc nhiều người tìm đến gặp tôi, qua email, facebook và cả gặp trực tiếp. 
 
Câu chuyện của chị Maurice làm tôi ngỡ ngàng, chuyện là thế này: Sau khi Hội nghị kết thúc chị Maurice gặp tôi để tâm sự. Chị cho biết chị đã đọc về tôi. Tôi giật mình chị biết Tiếng Việt ư. Không phải. Chị đọc vài bài viết của tôi thông qua một người bạn biết tiếng Việt. Các bài chị đọc là trên mạng internet.

Chị cho biết chị không làm trong nghành xuất bản mà làm quản lý ở một doanh nghiệp kỹ thuật. Chị đến Frankfurt Book Fair chỉ để tham dự Hội nghị mà tôi làm diễn giả và để gặp trực tiếp tôi. Chị kể rằng chị đã từng có nhiều đau khổ trong chuyện riêng tư và công việc. May thay chị biết đến đạo Phật và đã tháo gỡ được một phần. Chị muốn nhờ tôi giúp đỡ và chính thức mời tôi về doanh nghiệp của chị nói về ứng dụng đạo Phật vào cuộc sống và công việc.

Tôi phải hỏi lại chị vài lần xem chị có nhầm người hay không. Rằng nếu mới nói về Phật giáo thì phải mời các nhà sư nổi tiếng, nhất là các thiền sư. Tôi có thể đến nói chuyện về quản trị kinh doanh, về lãnh đạo doanh nghiệp đúng theo chuyên môn. Tuy nhiên chị lắc đầu, rằng chuyên gia về quản trị bên Mỹ rất nhiều, chị không cần cất công mời tôi. Chị tâm sự rằng các nhà sư thì sống đời sống xuất gia đâu có hiểu hết cuộc sống đời thường, rất thường ngày, nhất là của người quản lý. Hơn nữa chị ít biết những CEO tu tập nghiêm túc, ứng dụng triết lý đạo Phật vào cuộc sống có hiệu quả.
 
Nghe đến đây tôi thật thà giới thiệu một vài Giám đốc người Mỹ, người Pháp đang tu tập rất tốt, họ là bạn tôi. Chị lắc đầu. Chị nói rằng rất muốn có một doanh nhân người Việt, từ đất nước hội tụ cả 2 nền văn hóa Đông - Tây, từ xứ sở ảnh hưởng cả 2 nền văn minh lớn là Ấn Độ và Trung Quốc.

Chị nhắc đến bài viết của tôi về thiền sư Khương Tăng Hội, chị còn biết kỹ về Công ty sách Thái Hà của chúng tôi chuẩn bị xuất bản cuốn sách “Thiền sư Khương Tăng Hội” một người con nước Việt Nam đã mang đạo Phật từ Việt Nam sang Trung Quốc từ thế kỷ thứ 3.

Tôi giật mình hỏi sao chị biết. Chị mỉm cười và nói rất nhỏ rằng thế giới vô cùng nhỏ bé. Chỉ cần riêng internet và các mối quan hệ của cá nhân chị cũng có đầy đủ mọi thông tin.

À ra thế. Xin bái phục chị. Xin khâm phục cách làm việc và tìm hiểu của người phương Tây. Họ làm cái gì cũng cẩn thận, chu đáo, tỷ mỷ, kỹ lưỡng, có cơ sở. Làm gì họ cũng nghiên cứu và tìm hiểu trước rất kỹ lưỡng. Thế là chúng tôi đi vào phần tâm sự.

Chị hỏi tôi nhận xét về thế giới ngày nay. Tôi trả lời rằng nếu cho phép nói thật tôi tuyên bố rằng con người chúng ta đang sống trong những chiếc hộp. Ta ngủ trong phòng là một cá hộp. Ta ăn ở bếp cũng là cái hộp. Đi vệ sinh trong toilet vẫn là cái hộp. Hàng ngày chị lái xe đến công ty hay có đi xe buýt, tàu điện, máy bay thì vẫn là những chiếc hộp. Cơ quan và nơi làm việc dĩ nhiên là những cái hộp. Kể cả đi ăn ở nhà hàng, đi xem phim, nhảy đầm…Cũng vẫn đứng ngồi những chiếc hộp. Cuộc sống ngày nay của thời văn minh là những chiếc hộp mà lỗi một phần do chính tôi và chị. Nhà máy công nghiệp của chị là một nguyên nhân.

Chị ngắt lời tôi và hỏi thế giới đang thiếu cái gì. Tôi trả lời không ngần ngại rằng thiếu 2 thứ. Đúng 2 thứ 2 thứ này chúng ta vốn đã có và đang có. Đó là thiên nhiên và nội tâm. Bây giờ cái gì cũng máy móc, cũng hiện đại, cũng chính xác. Nhưng chúng ta dành quá ít thời gian chui ra khỏi những chiếc hộp, để hòa mình với thiên nhiên. Ở nhiều nước, nhiều nơi người ta tàn phá thiên nhiên dã man không thương tiếc. Mỏ, khai thác khoáng chất, đốt rừng, phá rừng lấy gỗ, ngăn sông. Chẳng mấy nữa sẽ hết dần thiên nhiên. Còn khi ngồi trong những chiếc hộp thì lại hướng ngoại: Xem ti vi, vào máy tính, lên internet…Có mấy ai hướng vào bên trong nữa đâu.

Chúng tôi ngồi uống cà phê và trà. Tôi chỉ vào chiếc cốc cà phê của chị và cốc trà của tôi mà nói thật rằng tâm của chúng ta, của tôi và chị đục như nước ở 2 chiếc cốc này. Cần làm cho tâm của mình trong lại, trong đến mức như 2 chiếc cốc này đã lắng hết cặn cà phê và trà xuống đáy. Trong đến mức qua nước ta nhìn thấy đáy cốc mới ổn. Chị gật đầu và đăm chiêu.

Chị hỏi suy nghĩ của tôi về con người và trái đất. Tôi giật mình. Ô hay hóa ra đây là buổi phỏng vấn à. Tuy nhiên tôi vẫn nêu lên quan điểm cá nhân của mình rằng trái đất quá nhỏ bé so với vũ trụ nhưng trái đất quá thừa để cung cấp tất cả những gì cần cho loài người và chúng sinh nơi đây. Quá đủ và thừa nữa. Nhưng trái đất lại quá bé, quá nhỏ bé so với lòng tham của chỉ một con người. Thậm chí cả vũ trụ này cũng quá bé so với lòng tham của ai đó. Cần và muốn là 2 khái niệm hoàn toàn khác nhau. Tôi quan tâm đến những gì tôi thật sự cần cho tôi. Còn ai đó chỉ quan tâm đến những cái họ muốn. Mà họ muốn thì vô hạn.

Chúng tôi nói chuỵện về kinh nghiệm thực hành thiền của mình. Chị Maurice cũng nhất trí với tôi rằng thiền là rất quan trọng. Nhưng công việc lôi kéo làm chị không thiền đều đặn và thường xuyên được. Tôi động viên chị rằng tôi cũng vậy, những khó khăn của tôi khi tu tập, sự lười biếng và dễ vui của tôi có khi còn lớn hơn chị. Tuy nhiên tôi khuyên chị nên thực tập thiền trong cả 4 tư thế: Ngồi, nằm, đứng, đi. Cứ từng chút một. Thực hành mà không mong cầu. Cứ làm một cách tự nhiên như ta ăn ta uống ta thở. Mong cầu khi thiền cũng làm ta có thêm phiền não.

Tôi cũng nói một chút về 2 từ Mindfulness và Consciousness theo hiểu biết và trải nghiệm của cá nhân tôi trong quá trình 10 năm thực hành vừa qua. Có vẻ như có nhiều thứ chị Maurice vẫn chưa biết hoặc không biết sâu hoặc chưa có trải nghiệm thực thụ. Chị gật đầu tâm đắc lắm.

Chị khen tôi dám nghỉ việc từ một tập đoàn công nghệ hàng đầu Việt Nam để lập ra Công ty sách Thái Hà. Chị Maurice lạ kỳ thật đấy. Biết cả những chuyện này cơ à. Mà các bài báo hay tin của chúng tôi có viết bằng tiếng Anh đâu. Biết tôi ngạc nhiên chị bảo rằng thông tin bây giờ dễ lắm. Chỉ có điều có muốn biết hay không. Chị bảo rằng rất biết ơn anh bạn Google, nhất là lại có cả Google Translation tức Vooge dịch từ tiếng này sang tiếng khác nữa. Ái chà, mình lạc hậu quá nhỉ.

Chị Maurice đề nghị tôi nói về thiền sư Khương Tăng Hội. Tôi nói thật rằng tôi biết rất ít, hơn nữa tài liệu về Ngài không nhiều. Chị bảo rằng tôi là người Việt Nam, thiền sư Tăng Hội là người Việt, hơn nữa tôi biết nhiều ngoại ngữ lại là “chuyên gia” xuất bản thì không thể không biết. Thế là tôi đành nói những gì mình có thể. Không ngờ chị Maurice ghi chép liên tục. Tôi lại học thêm chị tinh thần ham học hỏi và sự cẩn thận.

Chị Maurice nói rằng rất thích công ty sách Thái Hà của chúng tôi vì các nhân viên đều học thiền, thưc tập thiền và nhất là có “Loving Garden” – Vườn Yêu Thương. Chị cho tôi xem các bức ảnh chúng tôi đi nhặt rác, đi phát thức ăn cho người nghèo, đi tặng sách, xếp sách nghệ thuật… và có vẻ chị rất thích thú. Ô hay, chị này hay thật, còn có cả những tấm ảnh này lưu trong máy của mình nữa. Tôi cũng thấy vui bởi một công ty nhỏ xíu của một nước còn nghèo và lạc hậu mà được các bạn Mỹ quan tâm và biết tường tận đến vậy. Vui vui vui….

Hội Sách Franfurt đông kinh khủng. Mà toàn là lãnh đạo các nhà xuất bản cũng như các doanh nghiệp đến dự mà thôi. Hội Sách này không giống như các hội sách khác tập trung bán sách. Ở đây chỉ trưng bày sách mẫu, có nhiều tọa đàm, buổi giao lưu, giới thiệu sách.Frankfurt Book Fairlà một sân chơi, là nơi gặp gỡ của cả thế giới. Đại biểu từ hơn 100 quốc gia tập trung về, tôi bận với gần chục buổi hẹn mỗi ngày mà chị Maurice cứ nhất định mời một bữa ăn trưa, một bữa ăn chiều. Làm sao bây giờ. Mong sao một ngày có 40 tiếng nhỉ. Ít nhất là trong 5 ngày chính thức và một ngày Hội nghị của Hội Sách Frankfurt Book Fair này.

Chị Maurice muốn tôi giới thiệu mấy cuốn sách ứng dụng Phật giáo vào cuộc sống của các tác giả Việt Nam. Tôi giới thiệu các tác phẩm của thầy Thích Nhất Hạnh. Nghe xong chị nói rằng chị muốn biết thêm 3 tác giả người Việt nữa viết về ứng dụng triết lý Phật giáo vào cuộc sống. Đến đây thì tôi xấu hổ. Tôi bí. Tôi không biết và không có trên tay, trong não các tác phẩm, hay ít nhất là tên sách bằng tiếng Anh của các vị thầy lớn khác người Việt. Tôi cười và xin lỗi chị sẽ gửi sau. Tôi chỉ nhớ ra và giới thiệu được 3 cuốn của tác giả Trịnh Xuân Thuận mà thôi. Chị nhìn tôi và cười rất tươi rồi nói rằng sao tôi không dịch 4 cuốn sách của tôi ra tiếng Anh. Rằng cần phải có sách bằng tiếng Anh để cả thế giới đọc. Tôi lại giật mình. Nhất là khi chị bảo, nếu không có ai dịch thì để chị học tiếng Việt và nhận dịch miễn phí. Tôi cười và chị cũng cười theo rất vui.

Tự nhiên tôi nghĩ đến list danh sách các tác phẩm Phật giáo hoặc sách ứng dụng Phật giáo của các tác giả Việt Nam đã xuất bản bằng tiếng Anh. Có lẽ khi về Việt Nam tôi phải làm ngay chuyện này.

Từ lâu nay, luật hấp dẫn trong 2 cuốn sách gối đầu giường của tôi là “Người nam châm” và “Think and grow rich 13 nguyên tắc nghĩ giàu làm giàu” ngấm quá sâu vào người tôi. Tôi đã biết rất rõ rằng mình cứ nói về cái gì, nghĩ về cái gì thì cái đó tự đến. Tôi cứ liên tục nói về việc Việt Nam cần xuất khẩu đạo Phật thì đến hôm nay, ngay cả người nhỏ bé, tu tập còn kém cỏi như tôi mà còn được mời đi chia sẻ ở phương Tây thì rõ ràng khối kim cương quý của các quý thầy, quý sư cô, quý cư sỹ đàn anh, đàn chị, rồi cô bác của tôi có thể làm được ngàn vạn lần. Làm sao mà không tự hào và nghĩ đến một tương lai tươi sáng của đạo Phật được.

Suốt những ngày qua, câu chuyện của chi Maurice luôn trong đầu tôi. Tôi chưa kịp đọc email của chị ấy mà cũng chưa biết trả lời thế nào. Đằng nào thì từ nay đến cuối năm 2015 lịch của tôi cũng đã kín mít. Hơn nữa liệu những gì mình biết, mình trải nghiệm có thật sự hữu ích cho chị Maurice và doanh nghiệp của chị ấy bên Mỹ hay không. Nhưng thôi, tôi quyết định cứ để cho nhân duyên thu xếp. Cũng có thế sang năm 2016 sẽ đi Mỹ tiếp tục sứ mệnh sẻ chia. 

Đạo Phật hay đến vậy, những Lời dạy của đức Phật có tính ứng dụng cao đến vậy, các bạn phương Tây tìm đến với chúng ta như thế đấy, mà chúng ta, 93 triệu dân Việt Nam đã ứng dụng tốt chưa. Hình như vẫn chưa hẳn tốt. Hình như đâu đó vẫn còn hình thức, vẫn còn đi quảng bá cho món ăn ngon mà chưa kịp ăn. Ăn mới là quan trọng. Thưởng thức món ăn mới là cần thiết nhất. Cả tôi nữa, Hùng ơi, cậu đã ngấm, thật sự ngấm vị ngọt của Phật Pháp chưa.

Tự nhiên tôi nhớ đến thời điểm chia tay chị Maurice. Chị Maurice nhìn tôi cười rất tươi, gật đầu lia lịa như có vẻ rất tâm đắc và hứng thú. 

Tôi không nhận lời cho bữa ăn trưa hay ăn tối nào được với chị. Tôi cũng chẳng kịp chụp một bức hình của chị hay với chị. Những bức ảnh chị mà tôi đã chụp lại và lưu trong não tôi, trong tâm tôi thì vẫn còn nguyên vẹn. Thôi thì xin đăng bức ảnh của cái buổi tôi làm diễn giả hôm 13 tháng 10 đáng nhớ ấy vậy.

Tôi dừng gõ máy tính đây thôi. Phải bước ra khỏi cái hộp để hòa mình với thiên nhiên thôi. Ngoài kia là cánh rừng mùa thu nước Pháp rất đẹp. Rừng thông xanh. Rừng sồi lá vàng với quả và hạt rơi kín mặt đất. Tôi nghĩ nhất định sẽ gặp những chú sóc đáng yêu bởi các chú ấy rất khoái khẩu với món này mà. Phải đi thiền hành một lát trước khi đi ngủ thôi. Sáng mai 05h15 thức chúng để 6 giờ sáng cùng ngồi thiền. 

Có bao nhiêu chị Maurice nhỉ? Bạn có biết ai nữa thì cùng sẻ chia nhé. Niềm vui cho đi sẽ tăng gấp bội mà. Thật mà.

Nhưng thôi, tặng bạn câu nói hay của ngày hôm nay nhé.“Mình là chiếc lá trên đầu cành. Ngày tháng đến với chúng ta. Để sống cùng nhau. Mình là con sóng trên đại dương. Mình là sao sáng trên đại dương”. Hát lên đi bạn. Hát vui lên bạn.Đây là lời bài hát mà. Tất cả chúng ta là một cây, là một đại dương, là một bầu trời. Mỗi chúng ta là một chiếc lá, một con sóng, một ngôi sao. Chúng ta, dù người Việt hay người Mỹ, dù người Á hay người Phi đều là anh em mà.  We are brotherhood and sisterhood. Cùng thiền ca nào.

Thiện Đức Nguyễn Mạnh Hùng
Frankfurt, Germany – Paris, France  

TIN LIÊN QUAN

Cụ ông 90 tuổi ăn chay trường bán lạc làm từ thiện

Đời sống 09:34 21/02/2020

Cứ chập choạng tối, ông Lưu Bình, ở phường Quyết Thắng, TP Kon Tum dắt xe đạp rời khỏi nhà, yên sau chở cái thúng đựng lạc luộc. Cả gia đình ông theo đạo Phật, riêng ông ăn chay trường.

Truyện ngắn: Bóng

Đời sống 09:30 21/02/2020

Vầng dương đã lên cao. Nắng đổ nung nóng đều cát đá. Cây lá cũng đã cùng nhau trở mình, lớn thì uốn éo, nhỏ thì oằn oại, thì thầm than vãn với nhau khi những hạt sương long lanh cuối cùng đã tan biến vào cõi không khôi khôi với sắc trạng mới mẻ...

Ngôi chùa dạy miễn phí 6 thứ tiếng

Đời sống 09:16 21/02/2020

Giữa lòng Sài Gòn hoa lệ, có một trung tâm ngoại ngữ được đặt bên trong ngôi chùa Lá nhỏ bé tại quận Gò Vấp, Tp. HCM. Với 6 ngôn ngữ, 80 lớp học trong 1 tháng, mỗi tháng đào tạo 60.000 học viên trong suốt 10 năm qua và hoàn toàn miễn phí.

Kinh nghiệm thiền trong cung vua Trần

Đời sống 08:34 21/02/2020

Với thiền, đòi hỏi phải có sự thể nghiệm chân thật, phải chứng nghiệm qua cứ không thể nói suông hay bàn trên lý thuyết thôi. Chính Vua Trần Thái Tông, lúc đang làm Vua, với bao công việc triều chính bề bộn, vẫn để thời gian tham cứu Thiền và Vua đã từng linh nghiệm ngay chính bản thân mình.