Phật Giáo

Tấm lòng của cô Hiệu trưởng Nguyễn Thị Nhiếp với học trò

Thứ năm, 17/03/2014 | 08:58

Tôi thật sự xúc động với những việc làm thiết thực và cụ thể của cô Nhiếp và trường THPT Phan Huy Chú – Đống Đa, Hà Nội theo định hướng “Dạy chữ - dạy người” ở nơi đây.

Tôi biết về cô Nguyễn Thị Nhiếp không phải bởi trường THPT Phan Huy Chú - Đống Đa, Thủ đô Hà Nội nơi cô làm Hiệu trưởng, là trường chuẩn quốc gia, bởi trên cả nước không chỉ có mỗi một ngôi trường này đạt danh hiệu cao quý đó. Tôi quý mến cô cũng không bởi cô là Hiệu trưởng thuộc diện trẻ nhất khi được bổ nhiệm. Tôi muốn góp trí, góp sức với cô và nhà trường, ngôi trường của trí sáng tình sâu, bởi sự thiện tâm của cô đáng để cùng chia sẻ.

Sáng Chủ Nhật trời lạnh của tháng Ba, tôi được mời đến để nói chuyện với các thầy cô và toàn thể phụ huynh và học sinh khối 12 của nhà trường về chủ đề chọn nghề, chọn trường cho các con. Dù thời tiết khá lạnh song tất cả các bậc phụ huynh đã cùng có mặt. Mỗi người cha, người mẹ ngồi bên con mình để nghe và hỏi những thắc mắc xung quanh việc chọn trường cho con em trong mùa tuyển sinh 2014 tới.

Tôi đã chứng kiến những giọt nước mắt và những đôi mắt ngấn lệ của cả các bậc cha, mẹ và các con. Xúc động vô cùng là cảm tưởng của tất cả những người có mặt. Đặc biệt là khi tôi nói với các con rằng, dù con có cõng trên hai vai mình, một bên là cha, một bên là mẹ và đi hết cuộc đời này cũng không trả hết được công ơn của các bậc sinh thành.

Tôi cảm giác mình nói hay và rất tâm huyết, nói như đang thiền nói. Một phần quan trọng bởi trước đó, tất cả chúng tôi được nghe bài phát biểu của cô hiệu trưởng Nguyễn Thị Nhiếp, xúc động đến mức xuýt nữa chính tôi đã bật khóc. Cô nói bằng tâm can của mình, bằng trái tim chan chứa yêu thương dành cho học trò của mình. Tôi không thể nhớ đủ những điều cô đã nói, nhưng trong tâm trí tôi vẫn văng vẳng những cụm từ như: “Các con yêu quý của cô”, “Các bậc phụ huynh đã nuôi dạy con suốt 18 năm để có ngày hôm nay”, “Những đứa con thân yêu là máu thịt của các bác, là người tiếp nối hành trình của mỗi gia đình trong tương lai không xa”, “Cảm ơn các bác đã không tiếc thời gian đến đây vì “của để dành” của mỗi gia đình”… 

Mỗi khi đến trường Phan Huy Chú, nhìn cơ sở khang trang, sạch sẽ tôi biết rằng đây là tâm huyết của thầy và trò nhà trường. Thư viện của trường có khá nhiều sách và mặc dù chưa thể so sánh với thư viện của các nước trên thế giới nhưng có lẽ cũng thuộc loại thư viện trường THPT tốt nhất Việt Nam. Tôi biết rằng, ngôi trường này được xây dựng bởi tinh thần, bởi tâm của cả thầy và trò.

Khi trao đổi với tôi, cô Nhiếp chia sẻ rằng, ngôi trường tốt không chỉ ở cơ sở vật chất, cũng không chỉ ở một thế hệ giáo viên giỏi hay những lứa học trò đã thành đạt, mà chính là “dòng chảy tiếp nối của bao công sức và tin yêu”. Tôi cảm nhận rất rõ điều này ở sự hy sinh của tất cả các thầy cô, ở từng cố gắng đi lên, làm mới, không lặp lại và không ngại khó khăn của từng người cha, người mẹ thứ hai của các con. Rằng đây là tâm nguyện của cô Nhiếp và cả một tập thể đoàn kết. 
 
Tôi không muốn phân tích các con số của nhà trường như tỷ lệ giáo viên trên chuẩn (trình độ thạc sĩ) đạt từ 80% - 90% trong số giáo viên biên chế hay tỷ lệ trúng tuyển vào đại học là gần 60% với các lớp đại trà và 95% với các lớp chất lượng cao của nhà trường hoặc 11 năm liền nhà trường có giáo viên dạy giỏi từ nhất, nhì, ba đến xuất sắc của Thủ đô Hà Nội. Tôi muốn nhấn mạnh đến sự cảm nhận của mình về chữ tâm, Đó là sự hết mình của mỗi thầy cô giáo, nhất là cô Hiệu trưởng Nguyễn Thị Nhiếp. 
 
Tôi thật sự xúc động với những việc làm thiết thực và cụ thể của cô Nhiếp và nhà trường theo định hướng “dạy chữ - dạy người” ở trường THPT Phan Huy Chú. Điểm khác biệt ở đây là những hành động thật tâm, từ tâm chứ không phải là khẩu hiệu suông, hô hào “Tiên học lễ, hậu học văn” như ở đâu đó. 
 
Tôi thích nhất ở đây lễ hội “Xuân yêu thương”, trong  đó có phần tôn vính các thầy cô giáo được học sinh tin yêu. Tôi cảm động với “Lễ tri ân trưởng thành” thường niên là buổi cuối cùng nhà trường dạy các con làm người, Đó là khi những giọt nước mắt và tình yêu thương chan chứa từ tâm của thầy, trò và toàn thể phụ huynh học sinh lớp 12. Tôi tin rằng nếu bạn có mặt ở đây, dù chỉ một lần cũng thấy xúc động và đồng cảm sâu sắc.

Tôi viết bài này khi giọng nói ấm áp của cô Nguyễn Thị Nhiếp như đang âm vang bên tai. Tôi ngồi gõ những dòng chữ này mà như cảm nhận nhịp đập trái tim của các thầy cô nơi đây. Ngôi trường của những nhà giáo hết mình vì các con, vì tương lai của chính chúng ta.

Tôi như thấy rõ sự biết ơn của mỗi người cha, người mẹ và chính các con với cô hiệu trưởng và mái trường. Tôi hiểu rằng, chỉ có từ tâm và trí tuệ mới giúp cô Nhiếp và nhà trường được như ngày hôm nay.

Tôi thật sự không biết cô Nguyễn Thị Nhiếp có phải là phật tử hay không, nhưng rõ ràng tâm của cô là tâm của một người luôn rộng mở và hướng thiện. Phải có cặp mắt nhìn thấu suốt, đôi bàn tay không quản ngại hành động vì học trò mới có một nhà giáo như thế, có một ngôi trường Phan Huy Chú – Đống Đa như vậy.

Thiện Đức Nguyễn Mạnh Hùng 
 

Nguyễn Mạnh Hùng
BÌNH LUẬN
Tháng năm




Tháng
Ngày
Giờ
Tự điển Phật học được sắp xếp theo thứ tự từ A đến Z
A B C D E F G H I J K L M N O P Q R S T U V W X Y Z