Thứ tư, 24/04/2019 11:03 (GMT +7)

| Hà Nội 34°C /57%

Thứ hai, 09/11/2015, 16:15 PM

Thử đề xuất giải pháp về vấn đề am, cốc, thất

Trước đây, trên trang tin điện tử của Ban TTTT T.Ư GHPGVN chúng tôi đã có bài viết về đề tài am, cốc, thất; theo chúng tôi việc hạn chế am, cốc, thất là không khả thi, nếu không muốn nói là một chủ trương trái pháp luật.

Tăng, ni và phật tử là những công dân, đương nhiên họ có quyền sở hữu tài sản nói chung và bất động sản nói riêng.

Người sở hữu bất động sản đương nhiên có quyền quyết định đối với bất động sản đó như quyền định đoạt, quyền chiếm hữu, quyền sử dụng…Như vậy, không thể nào cấm một người sở hữu nhà được cư trú trong căn nhà mà họ có quyền sở hữu. Một lệnh cấm như vậy, nếu có từ Giáo hội sẽ bị vi phạm pháp luật.
Ảnh chỉ mang tính chất minh họa
Là người tu hành cư trú hợp pháp, tăng, ni dĩ nhiên có quyền được thờ Phật một cách tự do. Không có và cũng không thể quy định kích thước tượng Phật thờ tại tư gia.

Là một công dân, dĩ nhiên tăng, ni có quyền đón tiếp mọi người đến am, cốc, thất. Việc cùng nhau lễ Phật tụng kinh trước bàn thờ Phật, trao đổi ý kiến về Phật học cũng là điều không thể ngăn cấm.

Các điểm nhóm đạo Tin lành hiện nay nếu xin phép, đều được chấp thuận sinh hoạt tôn giáo tại tư gia. Như vậy, về nguyên tắc, việc sinh hoạt tôn giáo tại tư gia không phải là điều ngăn cấm, mà chỉ yêu cầu phải đăng ký để quản lý.

Từ xu hướng đã nói ở trên, chúng ta có thể hình dung ra cách giải quyết vấn đề am, cốc, thất. Nếu Giáo hội không công nhận am, cốc, thất, thì trước tiên là không quản lý được (vì có trực thuộc mình đâu mà quản lý). Như thế, am, cốc, thất trở thành những ngôi chùa mi ni ngoài Giáo hội, với số lượng ngày càng tăng dần. Như đã phân tích trong một bài trước, điều này không có lợi cho Giáo hội.

Không thể cưỡng bức gia nhập Giáo hội, chỉ có thể vận động, nhưng điều này không phải dễ, vì những chủ sở hữu am, cốc, thất không muốn biến tài sản riêng của mình thành tài sản tôn giáo.

Vậy thì làm sao? Chỉ còn có cách công nhận hoạt động tôn giáo ở tư gia như hình thức điểm nhóm tư gia của đạo Tin Lành.

Một trong những nguyên tắc lớn của quản lý nhà nước là hết sức tránh việc tồn tại bất bất hợp pháp, không thể kiểm soát, quản lý. Nếu Giáo hội Phật giáo Việt Nam công nhận am, cốc, thất đúng như thực tế mà nó vẫn có, đúng như sự thật là tư gia có sinh hoạt tôn giáo với điều kiện là phải đăng ký sinh hoạt, thì đây có thể một giải pháp để Giáo hội quản lý am, cốc, thất.

Tại sao đạo Tin lành có điểm nhóm tư gia, sinh hoạt tôn giáo đông người tại nhà riêng, với điều kiện đăng ký, còn Phật giáo thì không thể?

Nhà nước đã và đang tạo thuận lợi cho những điểm nhóm Tin Lành tư gia đăng ký hoạt động, thì lẽ nào Phật giáo lại đi theo hướng ngược lại, cấm đoán một cách bất khả thi am, cốc, thất, đẩy họ vào hoạt động tôn giáo bên ngoài Giáo hội, không thể quản lý và giúp họ tu học được đúng chính pháp?

Chẳng những cho phép tu sĩ đăng ký sinh hoạt tôn giáo tư gia, việc đăng ký còn có thể mở rộng đến đối tượng tín đồ, những người tuy không thọ giới xuất gia nhưng xuống tóc, mặc áo vạt mẻ tu hành, và cả những tín đồ trang phục, hình tướng bình thường.

Giải pháp như trên dựa trên tư duy ngày càng cởi mở hơn trong sinh hoạt tôn giáo, miễn là chịu sự quản lý. Đối với Giáo hội Phật giáo Việt Nam, đó là hướng để quản lý toàn diện sinh hoạt Phật giáo, đối với mọi tu sĩ tín đồ, hơn là tự cô lập chỉ quản lý một bộ phận tăng, ni ở chùa, và đẩy một bộ phận còn lại ra khỏi tầm tay của mình.

Đối với tu sĩ và tín đồ Phật giáo chủ nhân am, cốc, thất, đây là thuận lợi để họ tham gia sinh hoạt Giáo hội một cách không ngần ngại (am, cốc, thất vẫn là nhà tư của chủ sở hữu tư nhân).

Đối với vấn đề tài sản am, cốc, thất là tài sản tư nhân, nhưng được Giáo hội kiểm soát về sinh hoạt tôn giáo, trước năm 1975, ở miền Nam cũng đã có hình thức giáo hội “bảo hộ” cơ sở Phật giáo tư nhân khi có yêu cầu, thì cũng nằm trong xu hướng này. Nếu hình thức quản lý này được chấp nhận đưa vào Hiến chương thì nó sẽ tạo cơ sở pháp lý vững chắc để mọi người tu Phật có thể thực hiện nguyện vọng tu tập.

Trong bài này chúng ta cũng đi sâu hơn vào một đề xuất căn cơ.

Tu sĩ lập am, cốc, thất là vì muốn có nơi tu hành. Trong khi đó, ở miền Bắc lại có nhiều chùa không sư trụ trì, bỏ không (xem bài về đề tài này của cư sĩ Giới Minh đăng trên trang Giáo hội Phật giáo Việt Nam. Do đó, một cách thiết thực để giải quyết vấn đề am, cốc, thất là Giáo hội nên tăng cường hoạt động bổ nhiệm trụ trì, có thể thông qua thi tuyển, tạo điều kiện cho nhiều người tu hành có được cơ sở tu hành. Đồng thời Giáo hội cũng giải quyết được tình trạng có chùa mà chùa không có sư.

Giải quyết nghịch lý nhiều chùa không sư, nhưng nhiều sư không có chùa phải lập am, cốc, thất chính là khơi thông một bế tắc lớn của Phật giáo Việt Nam hiện nay.

Minh Thạnh

Ghi chú: Bài viết thể hiện góc nhìn, quan điểm riêng và cách hành văn của tác giả, cư sĩ Phật giáo ở thành phố Hồ Chí Minh.


TIN, BÀI LIÊN QUAN:



TIN LIÊN QUAN

Bản tin Phật sự 24/7: Lễ húy kỵ Đức Đệ nhị Pháp chủ GHPGVN

Ý kiến – Diễn đàn 09:31 23/02/2020

Những tin chính có trong bản tin Phật Sự 24/7: Hà Nội: Lễ huý kỵ Đức Đệ nhị Pháp chủ GHPGVN; TP.HCM: Sẽ tổ chức Đại giới đàn Huệ Hưng PL.2563; TP.HCM: Các đạo tràng tạm dừng đến hết tháng 2-2020; Đại giới đàn Bảo Tạng - 2020 sẽ được tổ chức tại Ninh Thuận

Tu hành hãy luôn giữ chánh niệm

Ý kiến – Diễn đàn 09:13 23/02/2020

Chánh niệm là Không bị cảnh giới bên ngoài ảnh hưởng. Người này xử tốt với ta, ta rất cảm kích, tri ân, báo ân, hết thảy tùy duyên; chớ nên dấy lên ý nghĩ: “Ta nhất định phải báo đáp ngươi như thế nào!”, Nghĩ như vậy là xong rồi! Quý vị lại bị đọa lạc.

Dâng hương tưởng niệm Tổ sư Minh Đăng Quang

Ý kiến – Diễn đàn 08:42 23/02/2020

Chiều ngày 22-2 (nhằm ngày 29-1-Canh Tý), chư tôn đức HĐCM, HĐTS, BTS Giáo hội Phật giáo TP.HCM và các quận huyện đã quang lâm Pháp viện Minh Đăng Quang (phường An Phú, Q.2, TP.HCM), dâng hương tưởng niệm lần thứ 66 ngày Tổ sư Minh Đăng Quang vắng bóng.

Trưởng lão Hoà thượng Thích Quảng Độ tân viên tịch

Ý kiến – Diễn đàn 08:17 23/02/2020

Trưởng lão HT.Thích Quảng Độ, vị giáo phẩm là tác giả của nhiều công trình biên dịch Phật học, đã viên tịch vào lúc 21 giờ 30 phút ngày 22-2-2020 (nhằm ngày 29 tháng Giêng năm Canh Tý), tại chùa Từ Hiếu, Q.8, TP.Hồ Chí Minh, trụ thế 93 năm.