Thứ tư, 24/04/2019 11:03 (GMT +7)

| Hà Nội 34°C /57%

Thứ sáu, 15/01/2016, 15:51 PM

Tình thương không lời

Hôm đó là một sáng đầu đông, khi những hạt sương đêm còn vương trên những nhành lá. Bầu trời lạnh ngắt chỉ có những đám mây xám xịt, ảm đảm. Tôi và chị tôi cố gắng dậy sớm để đi mua hoa quả chuẩn bị lễ ở nhà vào ngày mùng 1 đầu tháng. Hơi lạnh phả trong từng cơn gió. Cái lạnh đầu mùa thật buốt, cắt da cắt thịt khiến ai cũng ngại ra đường vào ban sớm.

Trời mùa đông đường thật vắng chắc mọi người ai cũng đang nằm trong chăn với một giấc ngủ thật sâu. Đang đi cùng chị, tôi bỗng bắt gặp một hình ảnh thật ấm áp. Đó là một cụ bà ngoài 70 tuổi đang đi chợ cùng người cháu trai có lẽ cũng trạc tuổi tôi. Nếu tôi đoán không nhầm thì cụ bà bị tai biến bởi cụ bước đi rất chậm, việc giao tiếp và đi lại vô cùng khó khăn. Cụ đi từng bước từng bước một, đôi lúc còn bị khuỵu chân có lẽ vì mỏi và nhức khớp do trời mấy hôm nay trở lạnh nhanh quá. Mà cậu bạn đó cũng phi phàm thật trời lạnh như thế mà chỉ mặc một manh áo cộc, chắc tuổi trẻ lại là nam nhỉ nên khả năng chịu lạnh cũng hơn người.
Ảnh minh họa
Sẽ không có gì làm tôi lưu tâm nếu không vô tình nhìn thấy hành động của người cháu ấy. Người bình thường hầu như cũng ít ai đủ kiên nhẫn khi đi cùng các cụ vì tuổi già sức yếu các cụ thường đi rất chậm. Ấy vậy mà từng cử chỉ nhỏ của người cháu lại khiến tôi nể phục và mang tới một cảm giác ấm áp đến kì lạ.

Cậu nhẹ nhàng dắt tay bà, cố gắng đi thật chậm theo nhịp chân của bà, không giục giã cũng không nặng lời kêu ca. Cậu cứ bình yên đi bên bà dọc cả con đường. Tôi và chị cứ lặng lẽ đi theo hai bà cháu. Hình ảnh bình dị thôi nhưng không hiểu sao lại khiến tôi chú ý đến vậy. Chị tôi vội lấy điện thoại ra để ghi lại khoảnh khắc ấy.

Bất giác tôi nghĩ về bà ngoại của mình. Hồi còn sống hầu như như năm nào bà tôi cũng đi Yên Tử và Chùa Hương. Bà luôn nói với tôi là con Phật thì mỗi năm đến đảnh lễ Người là việc nên làm và là trách nhiệm của người phật tử. Năm ấy tôi cùng bà đi Yên Tử, vì bị ung thư nên sức khỏe bà tôi rất yếu. Tôi vẫn nhớ như in lúc đó vì leo cao khá mệt nên bà cứ vịn vào tay tôi rồi chậm rãi đi từng bậc từng bậc một. Không hiểu vì sao khi ấy tôi lại cảm thấy rất xấu hổ và không thoải mái khi bà cứ vịn vào tay tôi như vậy. Tôi không thích việc người khác cứ quay lại và nhìn hai bà cháu.

Tôi cứ giục bà đi nhanh nhanh không nắng sắp lên đến đỉnh rồi. Tôi cũng bảo bà nếu mệt thì leo lên lưng để anh tôi cõng nhưng bà không chịu. Bà nói còn sức thì còn phải đi. Sao có thể đi bằng đôi chân của người khác. Rồi bà buông tay tôi ra và bảo dì tôi tìm một cây gỗ dài để bà chống. Lúc đó tôi thấy thoải mái vì bà không vịn vào tay tôi. Tôi thấy mình tự do và leo nhanh về phía trước. Nhưng tôi đâu biết giây phút bà buông cánh tay tôi lại là một trong những hồi ức khiến tôi hối tiếc đến tận bây giờ.

Có lẽ chính vì nỗi day dứt ấy đã khiến tôi chú ý mãi tới hình ảnh của hai bà cháu. Người cháu ấy có lẽ rất hạnh phúc khi có thể đồng hành cùng bà trong những năm tháng cuối đời. Tôi bỗng nhớ về một câu chuyện đã từng đọc trong cuốn sách về đạo Phật: 

“Có người hỏi đức Phật, thích so với yêu có gì khác biệt?

Đức Phật liền chỉ tay về phía đứa trẻ. Chỉ thấy cậu bé đứng trước một bông hoa, bị vẻ đẹp của hoa làm cho mê đắm, không nhịn được mà đưa tay ngắt bông hoa đó xuống. Đức Phật nói, đây chính là thích.

Sau đó, Đức Phật lại chỉ tay về phía đứa trẻ khác. Chỉ thấy cậu bé ướt đẫm mồ hôi tưới nước cho hoa, lại lo lắng cho hoa sẽ bị ánh nắng mặt trời gay gắt làm cho hoa khô héo, nên tự mình đứng trước che nắng cho hoa. Đó chính là yêu.

Cho nên, thích là vì có được, nhưng yêu tức là cho đi”.

Yêu tức là cho đi. Khi ta yêu thương một người ta sẽ cho đi một cách vô điều kiện. Người cháu trai ấy đã cho đi sự nhẫn nại, thời gian và sự dịu dàng của mình cho bà. Người bà cũng cho người cháu cơ hội để thể hiện tình cảm tới mình. Đó là sự trân trọng tới người bà đã hi sinh cả cuộc đời, tần tảo nuôi mình khôn lớn. Là cái nắm tay thật chặt vì sợ bà ngã, là ánh mắt trìu mến khi nhìn thấy bà dựa vào người, là lời hỏi ân cần “Bà có mệt không? Mình ngồi nghỉ một lúc cũng được bà”. Nhìn nụ cười móm mém của bà tôi cảm nhận được bà chắc chắn đang rất vui và hạnh phúc. 

Người già sống gần hết cuộc đời, đã trải qua biết bao thăng trầm, biến cố của cuộc sống, giờ đây chẳng cần thứ gì ngoài tình cảm gia đình. Một lời hỏi thăm sẽ quý giá hơn gấp vạn lần những giỏ quà đắt tiền hay một ngôi nhà khang trang với đầy đủ tiện nghi hiện đại.

Thế mới hiểu “cuộc đời này có những ngọn lửa không làm cho ta bớt run trong mùa Đông băng giá nhưng có những vòng tay ôm đủ làm trái tim ta tan chảy”. Có những điều đôi khi chẳng cần nói ra, chỉ một hành động đã thể hiện tất cả. Cái nắm tay siết chặt đầy tình thương vào buổi sớm đông ấy chính là hình ảnh ấm áp và ý nghĩa nhất với tôi. Đó là tình thương không lời, một sự đền ơn đầy chân thành của người cháu dành cho bà – người hạnh phúc nhất thế gian.

Nguyễn Linh Chi

TIN LIÊN QUAN

Đừng bao giờ nghĩ mình cao quý mà coi thường người khác

Đời sống 09:29 18/02/2020

Đừng bao giờ coi thường người khác, có câu nói rằng: “Làm người chừa lại một lối đi, ngày sau còn dễ gặp mặt”. Chừa lại một chút đường lui và bậc thềm cho tương lai, làm người điềm đạm, sống thật tâm mình.

Ăn chay giảm nguy cơ nhiễm trùng đường tiết niệu

Đời sống 08:58 18/02/2020

Nhiễm trùng đường tiết niệu là bệnh tương đối phổ biến, đặc biệt là ở phụ nữ. Nghiên cứu mới đây cho thấy chế độ ăn chay có thể giúp giảm nguy cơ nhiễm trùng đường tiết niệu.

Nhân duyên tin Phật của hai bà cháu

Đời sống 08:34 18/02/2020

Trong tâm niệm Phật, tin Phật, tâm được thanh tịnh; tâm không niệm Phật, tin Phật thì là niệm ngũ dục, lục trần, tâm sẽ vẩn đục. Tâm nếu bất tịnh, thì làm sao có thể cảm ứng được?

Thần thức khi lìa khỏi thể xác đi về chỗ nào?

Đời sống 08:33 18/02/2020

Vì thế trước và sau khi lâm chung, người thân chúng ta phải làm các phương pháp cứu độ, trong lúc người bệnh ở những giây phút yếu ớt, hơi thở đứt quãng, chúng ta không được di động, không được khóc lóc, kêu than.