Con đường trung đạo đưa con đến học bổng Tiến sĩ
Một chiều cuối mùa hè năm 2009, cậu bé sắp tròn 7 tuổi líu ríu bám áo mẹ lên máy bay, chọn TP.HCM làm quê hương mới, cho một hành trình mới chỉ có hai mẹ con.
Sáng sớm hôm sau được cậu và mẹ đưa đến lớp, con nhìn lớp học lạ lẫm rồi đi giật lùi ra cầu thang, miệng nhắc đi nhắc lại chỉ một câu, “Mẹ ơi, con ghét Sài Gòn.” Mấy ngày tiếp theo con liên tục hỏi, “Nhà mình ở đâu rồi mẹ?”. Mẹ ôm con vỗ về, “Nhà mình là nơi con có mẹ. Nơi nào con có tình thương, nơi đó con sẽ gọi là nhà.”
Từ đó, ngôi nhà của con mỗi ngày một lớn, khi con hồ hởi theo mẹ đến trường buổi sớm mai, khi vòng tay mẹ ôm con vào giấc ngủ, khi đôi chân mẹ hăng hái chạy cùng con đá bóng đánh cầu. Tình thương của mẹ nhân đôi, để bù lại một tình thương khác đã rớt rơi đâu đó giữa lưng chừng gió bụi.

Con đường tuổi thơ của con êm đềm không sóng gió. Con học hành, con vui chơi, thành tích không có gì vượt trội. Mỗi lần mẹ hỏi con trai mẹ hôm nay được điểm gì, con trả lời con không biết nữa, mẹ cứ lật vở ra xem đi. Mẹ vẫn cười, kệ, miễn rằng con trai mẹ vui trọn vẹn tuổi thơ, thế cũng đã tròn đầy hạnh phúc.
Con đường thiếu niên của con vẫn bình yên một lối đi về. Ngôi nhà vẫn chỉ có con và có mẹ. Có những bài học chữ nghĩa mẹ dạy con đêm đêm. Có những câu chuyện vu vơ mẹ thì thầm dẫn lối cho con trước đường đời muôn ngả. Con vẫn học, vẫn vô lo, vẫn bình thản đi sau các bạn. Mẹ con vẫn vui cười và vẫn vô ưu, bởi mẹ đã thấy thấp thoáng phía trước con đường trung đạo.
Đường trung đạo của con tuyệt nhiên vắng bóng những lớp học chuyên ở trung tâm thành phố và những lớp học thêm sớm tối đi về, bởi một lẽ giản đơn là mẹ con không thể nào thu xếp nổi việc sớm hôm ngược xuôi đưa đón, bởi mẹ nuôi con chỉ có một mình.
Đường trung đạo của con khi bập bùng điệu ghi ta, lúc trong trẻo tiếng dương cầm, khi mênh mang tiếng tiêu trầm sáo bổng, bởi một lẽ giản đơn là mẹ con chỉ muốn con mẹ an vui, khi con biết nương tựa vào những vỗ về của thanh âm để cân bằng mệt nhoài chữ nghĩa.

Con vào đại học, theo thầy lên lớp rồi vào lab, học từ thầy kiến thức và học từ thầy một tinh thần cống hiến nghiêm túc cho học thuật. Qua tháng, qua năm. Qua bao nhọc nhằn của một thời sinh viên phấn đấu. Những lúc con mệt quá là những lúc luôn có mẹ ngồi bên, để lắng nghe từng lời con hát, để giúp con gọt cho tròn những nốt nhạc chưa hay, để con nương theo tiếng mẹ vỗ tay mà vững bước trên con đường trung đạo.
Ngày con tốt nghiệp, mẹ hân hoan dõi mắt theo con nhanh nhẹn bước qua lễ đài, cúi mình chào các thầy cô đã đưa con đi qua những tháng ngày gian lao được đổi lại bằng ngọt ngào hạnh phúc. Ngày con được vị giáo sư đáng kính của đất nước Singapore sang Việt Nam phỏng vấn và trân trọng đón con về, mẹ đã bao lần rơi nước mắt theo đêm dài mất ngủ.
Rồi đây con sẽ đi tiếp những nẻo đường thênh thang khác không còn có mẹ đồng hành qua từng bước. Trong tất cả những lời mẹ dặn, con cần ghi nhớ nhất một lối đi vào tương lai qua ngả con tim, bởi ân sủng lớn nhất của cuộc đời là được cho đi và nhận lại những ân tình nhân ái.



(Viết cho con trai Lâm Quang Thiện, mong con vững chãi trên mọi bước đường)
CÙNG NHAU XIỂN DƯƠNG ĐẠO PHẬT
Tuân theo truyền thống Phật giáo, chúng tôi cung cấp tài liệu giáo dục Phật giáo phi lợi nhuận. Khả năng duy trì và mở rộng dự án của chúng tôi hoàn toàn phụ thuộc vào sự hỗ trợ của bạn. Nếu thấy tài liệu của chúng tôi hữu ích, hãy cân nhắc quyên góp một lần hoặc hàng tháng.
STK: 117 002 777 568
Ngân hàng Công thương Việt Nam
(Nội dung: Họ tên + tài thí Xiển dương Đạo Pháp)
TIN LIÊN QUAN
Dành cho bạn
Tân gia thời nay: Giữ hòa khí hay mâm cao cỗ đầy?
Phật pháp và cuộc sốngNgười muốn cúng chay thanh tịnh, người đòi làm tiệc mặn linh đình để đãi khách tân gia. Vì một mâm cỗ mà sinh ra bất hòa, tranh cãi ngay ngày đầu về nhà mới, liệu ngôi nhà ấy có thật sự còn “có lộc”?
Trưởng thành nội tâm, nền tảng của một đời sống tỉnh thức
Phật pháp và cuộc sốngTrong Phật pháp, người ta thường nói nhiều đến giác ngộ, giải thoát, tu tập cao siêu. Nhưng trước khi nói đến những tầng sâu ấy, có một bước rất căn bản mà ai cũng cần đi qua đó là trưởng thành nội tâm.
Từ bi không chỉ ở nơi lời nói, mà trong cách ta sống mỗi ngày…
Phật pháp và cuộc sốngNhiều người nghĩ từ bi là những điều lớn lao: cứu giúp người gặp nạn, làm từ thiện, cúng dường Tam bảo hay thực hiện những việc thiện có giá trị lớn. Nhưng thật ra, từ bi thường bắt đầu từ những điều rất nhỏ trong đời sống hằng ngày, từ cách chúng ta nghĩ, nói và ứng xử với những người xung quanh.
Hình thức chỉ là phương tiện, trọng tâm là sự chuyển hóa bên trong
Phật pháp và cuộc sốngPhật pháp là con đường của chuyển hóa, không phải con đường của "trình diễn". Nếu sau một thời gian tu, ta hiền hơn, bớt nóng giận hơn, biết thương người hơn, sống có trách nhiệm hơn, thì đó là dấu hiệu đang đi đúng hướng.
Xem thêm














