Con là con Phật
Con không nhớ rõ lần đầu tiên mình nghe đến hai chữ “Phật” là khi mấy tuổi. Chỉ nhớ rằng, lúc còn nhỏ xíu, mỗi khi mẹ và dì chuẩn bị đi chùa, con luôn là đứa chạy nhanh nhất ra cửa. Không phải vì ham vui. Mà là vì – nơi đó – con cảm thấy bình an.
Gia đình bên ngoại con rất tin vào tâm linh. Ngoại là người hiền lành, sống trầm lặng, và luôn dạy con làm điều thiện. Dù ngoại mất từ khi con còn nhỏ, nhưng hình ảnh ngoại cầm nhang khấn Phật, giọng thì thầm đầy thành kính… vẫn nằm trong ký ức của con như một điều gì rất thiêng. Và có lẽ, từ đó, cái duyên Phật trong con đã bắt đầu.
Cho đến giờ, con vẫn thường đi chùa cùng mẹ và dì. Có khi là vào rằm, mồng một. Có khi chỉ đơn giản là một ngày cuối tuần thấy lòng cần lặng lại. Mỗi lần đi, con đều mang theo một câu hỏi gì đó trong lòng – rồi chẳng cần ai trả lời. Chỉ cần ngồi yên, nghe tiếng chuông vọng lên từ chính điện, là con thấy mình được trả lời bằng… sự lặng thinh.
Sau này, con có nhân duyên được một vị sư phụ dìu dắt. Không phải lúc nào thầy cũng giảng giải. Có khi thầy chỉ ngồi đó, nhìn con – và con tự thấy mình nên ngồi lại lâu hơn, yên hơn, thở chậm hơn. Con bắt đầu học được rằng: ở yên cũng là một pháp môn.

Con không thuộc hết các bài kinh. Con cũng chưa hiểu sâu hết giáo lý. Nhưng con biết rõ một điều: mỗi khi lòng mình rối, con sẽ tìm về chùa. Mỗi khi thấy đời quá mỏi, con chỉ cần nhìn lên bàn thờ nhỏ ở góc nhà – thấy ánh mắt Phật, là tim con dịu lại.
Con viết bài này – không phải để dạy ai điều gì. Con chỉ muốn giữ lại một điều quý báu cho riêng mình: Rằng giữa cuộc đời ồn ào này, con vẫn nhớ mình là ai. Con là con của mẹ, của ngoại, của một mái chùa quê… Và hơn hết, con là con nhà Phật.
Nếu bài viết nhỏ bé này có thể giúp ai đó – dù chỉ một người – chợt thấy lòng nhẹ đi, thì con thấy đủ. Con xin dâng bài này lên như một chiếc lá nhỏ giữa con đường Đạo lớn rộng. Một chiếc lá biết ơn. Biết nhớ. Biết quay về.
Nam mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật.
CÙNG NHAU XIỂN DƯƠNG ĐẠO PHẬT
Tuân theo truyền thống Phật giáo, chúng tôi cung cấp tài liệu giáo dục Phật giáo phi lợi nhuận. Khả năng duy trì và mở rộng dự án của chúng tôi hoàn toàn phụ thuộc vào sự hỗ trợ của bạn. Nếu thấy tài liệu của chúng tôi hữu ích, hãy cân nhắc quyên góp một lần hoặc hàng tháng.
STK: 117 002 777 568
Ngân hàng Công thương Việt Nam
(Nội dung: Họ tên + tài thí Xiển dương Đạo Pháp)
TIN LIÊN QUAN
Dành cho bạn
Bến bờ bình yên
Phật pháp và cuộc sốngNhân gian trôi dạt giữa muôn nỗi thương đau, không phải vì thế giới này thiếu vắng bình yên, mà bởi chúng ta mải miết đi tìm những điều chính mình không thật rõ. Cuộc đời là giấc mộng hư ảo, hay ta đang tự huyễn hoặc trong cơn chiêm bao vô tận của ham muốn và lo âu?
Dừng lại
Phật pháp và cuộc sốngCó một bức ảnh mà tôi rất yêu thích. Điều đặc biệt là trong bức ảnh ấy, gương mặt tôi lại mờ đến mức gần như không thể nhận ra. Chỉ thấy rõ phía sau là ngọn núi sừng sững giữa đất trời. Còn con người đứng phía trước nhòe đi trong sáng và tối, trong gió, trong không gian bao la của vũ trụ.
Ngàn năm vẫn mới bóng hình Như Lai
Phật pháp và cuộc sốngCon tìm dáng Phật ngoài đời/ Nào hay Phật vẫn mỉm cười trong tâm./ Bồ Đề bóng đổ âm thầm/ Che con qua mấy nỗi lầm trần ai...
Mùa thi thương nhớ...
Phật pháp và cuộc sốngTháng Sáu về. Những cơn mưa đầu mùa bất chợt ghé ngang phố thị, những chùm phượng đỏ rực trên sân trường và những gương mặt học trò mang theo bao hồi hộp trước kỳ thi cuối cấp.














