Hạnh phúc là khi ngắm được ánh trăng hoà bình
Cứ mỗi khi rằm là tôi lại thấy bà bắt cái ghế tựa ngồi ở khoảng vườn trống phía sau để ngắm trăng. Bà cứ ngồi yên lặng tư lự một lúc lâu, sau đó bỏ quên những ồn ào của cuộc sống đời thường, chìm trong tĩnh lặng. Hai gò má nhăn nheo ép cho những giọt nước mắt chảy ra, có những lúc tôi chực chạy ra an ủi bà thì thể nào cũng bị ba giữ lại: “Bà đang nhớ về ông đấy”.
Bà có một khoảng riêng thường thích một mình để nhớ về ông. Ông mất từ khi ba tôi còn nhỏ, lúc ấy hòa bình vừa được lập lại được ít năm. Mình bà nuôi ba tôi khôn lớn, cũng không đi bước nữa. Tôi để ý mỗi khi trăng tròn bà thường chờ lúc mọi người đã ngủ rồi đi ra vườn sau một mình ngồi nhìn bóng trăng tư lự. Đôi lúc bắt gặp thì ba lại cản tôi không cho làm phiền bà vì bà có một khoảng thời gian riêng của mình, nơi bà yếu đuối nhớ về ông mà không để ai biết.
Ông là lính công bình, còn bà là cô dân công hỏa tuyến. Những năm tháng chiến tranh, tình yêu đôi lứa gắn liền với tình yêu quê hương đất nước, bà biết khi ấy ông nhiều lần muốn nói ra lòng mình với bà nhưng cũng sợ một mai mình hi sinh sẽ chỉ còn mình bà vò võ. Bà nhớ kỉ niệm với ông toàn gắn với khói lửa chiến tranh, có lẽ bởi thế khi hòa bình bà chợt trân trọng giá trị của hòa bình rất nhiều. Từng giây từng phút đều có thể là mất mát và hi sinh, lúc đó bà nhiều khi cả giận ông vì ông suy nghĩ quá nhiều cho bà mà lo sợ.
Bà kể ông nhát nhưng ông là một người rất dịu dàng. Làm lính công binh cũng đối mặt với gian khổ hiểm nguy khi nhiệm vụ chính là dò mìn và rà đường, bà cũng cùng nhiều anh chị em thường xuyên đi tải đạn, vận chuyển quân lương để hỗ trợ bộ đội chiến đấu. Hiếm hoi có những lúc hai người công tác chung ở một cứ điểm. Bà nhớ khi ấy là một đêm rất sáng trăng, cả hai bộ phận đều đã mệt nhoài, nghỉ ngơi ở doanh trại đột nhiên bà và các chị em trong tổ dân công nghe một giọng hát nho nhỏ. Bà nhận ra anh thanh niên cao lớn đang đứng ở chốt canh gương mặt đỏ bừng không dám nhìn chị em phụ nữ cất cao bài hát. Đó là bài bà từng nói với ông bà thích nhất, từng được nghe một lần ở đài địa phương mở vào đêm trăng tròn. Không nghĩ ông lại nhớ, tìm và học thuộc, sau đó ở đây ngượng ngùng hát cho bà nghe.

Từ đó kỉ niệm của bà và ông gần như gắn với mỗi đêm trăng. Có một lần ông nghe bà bị thương trong một lần dẫn đường trốn thoát cho bộ đội ta và phục kích. Bà đã thành công mở đường máu cho quân ta sau đó vì đánh lạc hướng địch mà bị trúng đạn. Lần đó địch bắn rất rát, để tìm được bà rất khó khăn vì bà trong lúc chạy loạn đã rơi xuống khe núi. Trong cơn mê man bà dường như nghe cả tiếng ông khóc, và cứ liên tục thúc bà đừng ngủ...Ngày hai người cưới cũng là một đêm sáng trăng như thế, giữa tiếng đạn khói lửa đì đùng, “lễ cưới” diễn ra chớp nhoáng như cách hai người trao cho nhau một danh phận. Thậm chí đôi vợ chồng mới cưới không có nổi một đêm bên nhau vì ông lên đường tham gia một chiến dịch quan trọng, lợi dụng hôm sáng trăng để hành quân, để địch không phát hiện.
Ông về cũng là lúc ánh trăng hòa bình đã được ông mang về cùng với tin vui chiến thắng. Những chiến dịch liên tiếp thành công và đất nước ta bước vào thời kì mới: thời kì của hòa bình. Ông mất ít năm sau đó, khoảng thời gian hai người hạnh phúc bên nhau có lẽ ít hơn rất nhiều so với lúc hai người xa nhau vì chính chiến. Nhưng bà kể đó là khoảng thời gian đẹp nhất đối với bà, vì từng giây từng phút ông bà đều trân trọng nên nó trở nên vô cùng ý nghĩa. Và bà biết ở nơi cao vời vợi, ông sẽ dõi theo và lắng nghe, như ngày trước. Và như thế, mỗi khi ngắm trăng bà nhớ lại những kỉ niệm với ông và chợt cảm thấy mình vô cùng hạnh phúc.
CÙNG NHAU XIỂN DƯƠNG ĐẠO PHẬT
Tuân theo truyền thống Phật giáo, chúng tôi cung cấp tài liệu giáo dục Phật giáo phi lợi nhuận. Khả năng duy trì và mở rộng dự án của chúng tôi hoàn toàn phụ thuộc vào sự hỗ trợ của bạn. Nếu thấy tài liệu của chúng tôi hữu ích, hãy cân nhắc quyên góp một lần hoặc hàng tháng.
STK: 117 002 777 568
Ngân hàng Công thương Việt Nam
(Nội dung: Họ tên + tài thí Xiển dương Đạo Pháp)
TIN LIÊN QUAN
Dành cho bạn
Thảo thơm làng xóm quê mình
Phật pháp và cuộc sốngTôi về làng khi hoàng hôn đang dần buông, những dải mây bồng bềnh trôi về phương Bắc. Đứng lặng nhìn bầu trời, tôi càng thêm yêu làng xóm quê mình – miền quê bình dị, nơi mỗi lần trở về, tôi lại có cảm giác như được ôm trọn vào lòng, chẳng nỡ rời xa.
Niết-bàn hay Địa ngục bắt đầu từ cách mình nghĩ
Phật pháp và cuộc sốngNhiều người nói với tôi rằng cuộc sống bây giờ quá mệt mỏi. Mở điện thoại ra là thấy tranh cãi, hơn thua, ganh ghét, lo âu. Người ta dễ tức giận hơn, dễ bi quan hơn, và cũng dễ nhìn mọi thứ bằng ánh mắt nghi ngờ.
Thói quen nhiều đời: Gốc rễ của khổ đau
Phật pháp và cuộc sốngTu là quay về nhìn lại những gì đã huân tập quá lâu trong tâm mình…rồi kiên nhẫn chuyển hóa nó từng chút một.
Phước báu đến từ đâu trong đời sống hằng ngày?
Phật pháp và cuộc sốngPhước báu không chỉ đến từ việc cúng dường hay làm việc lớn lao, mà được vun bồi từ từng ý nghĩ thiện lành, lời nói tử tế và hành động chân thành trong đời sống hằng ngày.
Xem thêm














