Hòa bình đẹp lắm

Tôi sinh ngày 1/5/1974, nên đất nước thống nhất năm 1975, chỉ một ngày sau, bà ngoại và mẹ nấu chè xôi, cúng thôi nôi cho mình. Cho nên, với tôi, 30/4/1975, bên cạnh niềm vui thống nhất đất nước, còn mang cái gì đó rất thân thương, một nỗi thân thương rất riêng nữa.

Hòa bình đẹp lắm 1
Nâng niu hòa bình.

Tôi sinh ra lúc còn trong chiến tranh. Mẹ kể, hồi tôi còn trong tháng tới trước khi thôi nôi, thi thoảng nhà mình vẫn nghe tiếng pháo nổ đâu đó trên nóc nhà, không biết tên bay đạn lạc lúc nào. Rất sợ.

Thế nhưng, khi mình biết, thì đã hoà bình rồi. Nên, có thể nói, tôi là một thế hệ đặc biệt, sinh ra trong chiến tranh nhưng được hưởng trọn vẹn hoà bình.

Cũng có lẽ vì sinh ra lúc còn trong chiến tranh, những năm tháng đầu tiên sau giải phóng vẫn còn rất khó khăn. Thế hệ 7x như chúng tôi nếm trọn đủ rất nhiều khó khăn của những thời gian đất nước từng bước gượng dậy sau chiến tranh, từng bước chữa lành, từng bước bắc từng nhịp cầu, cả về kinh tế, chính trị, xã hội.

Đã từng có rất nhiều nỗi đau, tổn thất, mất mát, ở rất nhiều người, nhiều gia đình, ở cả nhiều phía. Mà, nếu không thực sự lâm vào hoàn cảnh của chính họ, của gia đình họ, ta có nghe đến mức nào cũng khó hình dung hết nỗi khổ đau của chính những người trong cuộc.

Vì thế, một khi đất nước đã ngày một sáng lên, chắc mình cũng không phải là ngoại lệ, cùng rất nhiều người, tha thiết mong duy trì hai chữ HOÀ BÌNH.

Hoà bình đẹp lắm.

Những ngày này, mỗi lần nghe những giai điệu và ca từ của bài Viết tiếp câu chuyện hoà bình của Nguyễn Văn Chung, tôi lại chảy nước mắt. Ở đó chỉ có yêu thương. Ở đó chỉ có nỗ lực duy trì cái sáng, cái tươi, cái đẹp đẽ của hoà bình. Để làm sao không còn có ai, có bên nào phải ngã xuống, không còn có những tổn thất, đau thương, sợ hãi, hận thù.

“… Cùng tôi viết tiếp câu chuyện hoà bình

Nhìn quê hương sáng tươi trong bình minh

Nhìn ánh nắng chiếu rực rỡ quốc kỳ tung bay trong gió…”

Rồi, cũng trong những ngày tháng Tư đặc biệt này, tôi - cùng với rất nhiều người Việt khác trên toàn thế giới, đã được đọc qua bài phát biểu gần đây nhất của Tổng Bí thư Tô Lâm. Ông nói lên được đúng cái mà - cũng có lẽ không chỉ riêng tôi, mà nhiều người cùng thế hệ chúng mình luôn tha thiết.

… Chúng ta tin tưởng rằng, mọi người con đất Việt - dù sinh sống ở đâu, dù quá khứ thế nào - đều có thể đồng hành, chung sức, góp phần xây dựng một tương lai tươi sáng cho dân tộc…

Chúng ta không thể viết lại lịch sử, nhưng chúng ta có thể hoạch định lại tương lai. Quá khứ là để ghi nhớ, để tri ân và để rút ra bài học. Tương lai là để cùng nhau xây dựng kiến tạo và phát triển.”

50 năm rồi.

Hoà bình đẹp lắm.

Chung tay, cùng nhau, mỗi người chúng mình hãy tiếp tục góp một chút phần nhỏ bé của mình, theo sở trường, theo khả năng, mà làm cho nền hoà bình ấy được trường tồn.

Thương lắm!

______

* Tác giả là nhà văn, nhà báo, người dẫn chương trình truyền hình kỳ cựu, từng có thời gian dài công tác ở HTV - Đài truyền hình TP.HCM, nổi danh với chương trình "Thay lời muốn nói"

gg follow

CÙNG NHAU XIỂN DƯƠNG ĐẠO PHẬT

Tuân theo truyền thống Phật giáo, chúng tôi cung cấp tài liệu giáo dục Phật giáo phi lợi nhuận. Khả năng duy trì và mở rộng dự án của chúng tôi hoàn toàn phụ thuộc vào sự hỗ trợ của bạn. Nếu thấy tài liệu của chúng tôi hữu ích, hãy cân nhắc quyên góp một lần hoặc hàng tháng.

STK: 117 002 777 568

Ngân hàng Công thương Việt Nam

(Nội dung: Họ tên + tài thí Xiển dương Đạo Pháp)

Thói quen nhiều đời: Gốc rễ của khổ đau

Phật pháp và cuộc sống 12:30 09/05/2026

Tu là quay về nhìn lại những gì đã huân tập quá lâu trong tâm mình…rồi kiên nhẫn chuyển hóa nó từng chút một.

Phước báu đến từ đâu trong đời sống hằng ngày?

Phật pháp và cuộc sống 09:06 09/05/2026

Phước báu không chỉ đến từ việc cúng dường hay làm việc lớn lao, mà được vun bồi từ từng ý nghĩ thiện lành, lời nói tử tế và hành động chân thành trong đời sống hằng ngày.

Lồng vàng và bầu trời

Phật pháp và cuộc sống 08:38 09/05/2026

Khi một người có tất cả những gì thế gian thèm muốn mà vẫn cảm thấy bất an, đó không phải là sự yếu đuối, mà là dấu hiệu của một tâm hồn đã bắt đầu lớn hơn những giới hạn của vật chất.

Tôi đi hiến máu

Phật pháp và cuộc sống 08:17 09/05/2026

Tôi từng nghĩ hiến máu là một điều gì đó khá lớn lao. Phải khỏe mạnh lắm, can đảm lắm, hoặc phải có một động lực đặc biệt nào đó người ta mới làm. Cho đến một ngày, tôi bước vào một điểm hiến máu tình nguyện và nhận ra: hóa ra điều tử tế đôi khi bắt đầu từ những việc rất nhỏ.

Xem thêm