Tâm mùa xuân
Khi nói đến mùa xuân là nói đến sự tươi đẹp, an lành. Thế nhân thường mượn mùa xuân để nói đến cuộc sống tươi vui đầy sức sống vươn lên, nên tuổi trẻ được gọi là tuổi thanh xuân, tuổi đầy sức sống...
Ngược lại, dù là ngày Tết mà khóc lóc, buồn bã thì cũng không có ngày xuân.
Mà muốn được sống vui như mùa xuân thì phải làm sao?
Phải có Tâm Mùa Xuân.
Tức là lúc nào lòng cũng phải mới mẻ, phải tươi vui, không cũ kỹ, khô cằn như mùa thu lá rụng hay mùa đông giá lạnh.
Để có cuộc sống vui như mùa xuân thì phải có tâm mùa xuân là dễ hiểu rồi, nhưng làm sao để có được Tâm Mùa Xuân, đó mới là điều quan trọng.
Muốn vậy, chúng ta phải học theo hạnh của ngài Di Lặc.
Theo kinh sách ghi thì hiện nay ngài Di Lặc là Bồ-tát Nhất sanh bổ xứ ở cung trời Đâu Suất.

Tại thế gian, hình ảnh hóa thân của Ngài đang được người Trung Hoa thờ phụng qua hình dáng của Hòa thượng Bố Đại bụng phệ, mặt tròn, mỉm cười toe tét.
Vậy cái bụng lớn, miệng cười này có nghĩa gì?
Có câu đối thế này:
"Đại đổ năng dung, dung thế gian nan dung chi sự.
Hàm nhan vi tiếu, tiếu thế gian nan tiếu chi nhân".
(Cái bụng lớn có thể dung chứa những việc mà người đời không dung chứa được.
Miệng nở nụ cười mỉm với những điều mà người đời khó có thể cười được. (HT. TS)
Qua tôn tượng, chúng ta thấy Ngài cười một cách thoải mái, cười sạch trong lòng, không phải cười gượng, cười ẩn ý, cười mỉa mai, cười ra nước mắt, đủ thứ cười như chúng ta.
Cộng thêm năm đứa bé đeo lên mình, đứa móc tai, đứa móc mũi, đứa móc miệng… mà Ngài vẫn cười.
Đó là tượng trưng cho sáu trần.
Đúng ra là phải sáu đứa, nhưng thường chỉ thấy năm đứa.
Còn đứa tượng trưng cho pháp trần là đối ý căn ẩn bên trong nên không thể thấy mà chỉ thầm hiểu.
Nhìn tượng thờ, chúng ta thật sự thấy Ngài là con người hạnh phúc, con người của mùa xuân, ai nhìn vào cũng thấy hoan hỉ, cũng muốn cười theo.
Đặt câu hỏi: Tại sao Ngài cười được như vậy?
Trong khi sáu đứa giặc này luôn quấy rầy mà Ngài vẫn cười vui thoải mái.
Do tâm Ngài hỷ xả.
Ngài tu hạnh hỷ xả.
Hỷ xả là sao?
Hỷ là vui.
Xả là bỏ.
Là vui mà bỏ.
Chuyện kể có lần Ngài tắm dưới ao, áo quần để trên bờ. Đám trẻ đùa nghịch lấy quần áo giấu nơi khác.
Ngài lên bờ để thân trần trụi thoải mái chạy đuổi theo bầy trẻ lấy lại quần áo, lòng không chút gợn sóng.
Vậy mới là vui, là tâm mùa xuân.
Bởi vì Ngài có tâm hỷ xả.
Hỷ xả là tâm luôn hoan hỷ và buông bỏ.
Buông bỏ mà vui vẻ.
Chúng ta nhiều khi cũng buông, song gắng gượng bắt buộc để buông.
Như ai nói nặng xóc óc thì buồn muốn nói lại cho hả giận, nhưng nhớ tỉnh nên dằn xuống cố buông.
Vậy sự buông này có hỷ xả không?
Đó là cố gắng dằn xuống chứ không phải là hỷ xả.
Còn Ngài buông mà vui.
Hoàn toàn không chấp giữ, chất chứa gì hết.
Con người sở dĩ đau khổ triền miên là vì tâm chấp giữ quá nặng.
Cứ nắm hoài.
Nắm rồi chứa.
Khi nghe một câu nói không vừa ý thì ghi khắc trong lòng, mà ghi sâu chừng nào thì mệt chừng ấy.
Còn giận ai thì giận suốt đời không quên.
Như vậy làm sao mà vui được.
Lâu lâu ra đường gặp mặt người đó cười được không?
Nếu trong lòng giận chừng mười người như vậy thì sao?
Ở kia gặp người này không ưa, xuống miền tây gặp người kia không hợp, thì trong lòng chắc là ít có mùa xuân.
Chúng ta nhớ rằng chẳng lẽ mình sống trên đời để giận để hờn nhau hay sao?
Đó là điểm để chúng ta kiểm lại, đánh thức mình.
Có khi mười năm, hai mươi năm về trước, người đó đối xử tệ xấu với mình, bây giờ đã thay đổi không phải như xưa, nhưng chúng ta cứ nhớ chuyện người ta đã xử tệ ngày trước, rồi theo đó mà đối xử buồn vui với họ.
Cho nên điều thứ sáu trong kinh Bát Đại Nhân Giác có câu:
Quán thân đồng chẳng so đo,
Cũng không nhớ đến ác xưa người làm.
Người dù tạo ác gây hờn,
Cũng không ghét bỏ chỉ thương mê lầm.
Phật dạy quán thân mình và người bình đẳng như nhau, không so đo tính toán, cũng không nhớ đến điều ác xưa người đã tạo.
Chuyện xưa qua rồi không nhớ nữa.
Dù người đó có tạo ác gây hờn với mình nhưng đã biết đạo thì cũng không ghét bỏ, vì nếu họ không mê thì đâu ai làm vậy, chỉ cảm thương họ gây tạo quả xấu, vậy thôi!
Nhờ đó, chúng ta được cởi mở, được nhẹ nhàng.
Vậy bí quyết để an vui là gì?
Là hỷ xả, "hỷ xả thì được an vui, còn chấp giữ thì đau khổ".
Trích trong: Tâm Xuân.
CÙNG NHAU XIỂN DƯƠNG ĐẠO PHẬT
Tuân theo truyền thống Phật giáo, chúng tôi cung cấp tài liệu giáo dục Phật giáo phi lợi nhuận. Khả năng duy trì và mở rộng dự án của chúng tôi hoàn toàn phụ thuộc vào sự hỗ trợ của bạn. Nếu thấy tài liệu của chúng tôi hữu ích, hãy cân nhắc quyên góp một lần hoặc hàng tháng.
STK: 117 002 777 568
Ngân hàng Công thương Việt Nam
(Nội dung: Họ tên + tài thí Xiển dương Đạo Pháp)
TIN LIÊN QUAN
Dành cho bạn
Cộng đồng Phật tử tại Séc về chùa Giác Minh cầu an đầu năm
Xuân Muôn NơiNgày 7/3/2026 (nhằm 19 tháng Giêng năm Bính Ngọ), tại chùa Giác Minh ở Praha (Cộng hòa Séc), đông đảo Phật tử Việt Nam đã trang nghiêm tham dự Lễ Thượng Nguyên - cầu an đầu năm Bính Ngọ, Phật lịch 2569.
200 lãnh đạo cấp cao của ACB đi lễ chùa đầu năm
Xuân Muôn NơiSáng ngày 16 tháng 1 năm Bính Ngọ (nhằm ngày 3/3/2026), Hội đồng Quản trị, Ban Giám đốc Ngân hàng Á Châu (ACB) đến Tu viện Khánh An (TP.HCM) dự khoá lễ cầu an đầu năm và chúc tết Thầy Viện chủ.
TP.HCM: Phật tử hoan hỉ đến chùa Vạn Thọ cầu an trong rằm tháng Giêng
Xuân Muôn NơiSáng ngày Rằm tháng Giêng năm Bính Ngọ (3/3/2026), đông đảo thiện nam tín nữ đã vân tập về Tổ đình Vạn Thọ (số 247 Hoàng Sa, P.Tân Định, TP. HCM) tham dự Lễ cúng Rằm tháng Giêng, phóng sanh và tụng kinh cầu nguyện quốc thới dân an, chúng sanh an lạc.
Mùa xuân của mẹ
Xuân Muôn NơiMỗi khi xuân chạm ngõ, tôi lại nghĩ nhiều hơn về hạnh phúc - thứ được chắt lọc từ những mùa xuân đã đi qua trong đời mẹ. Tôi lớn lên trong vòng tay yêu thương trọn vẹn của mẹ, nhưng chỉ khi hiểu chuyện, tôi mới nhận ra phía sau sự trọn vẹn ấy là biết bao điều mẹ đã thầm lặng hy sinh.
Xem thêm














