Thị phi gửi gió cuốn đi

Sáng sớm, chùa còn vắng. Sân gạch đọng chút sương đêm, mấy chiếc lá bồ đề rơi lác đác, nghe một tiếng “rẹt” nhẹ tênh. Tôi ghé vào hiên, thấy hai cô Phật tử đang ngồi nói chuyện. Nói nhỏ thôi, mà nghe cũng đủ hiểu câu chuyện không được nhẹ lòng cho lắm.

Chuyện xoay quanh một người trong đạo tràng. Nào là “làm vậy mà còn khoe”, nào là “nói trước nói sau không giống nhau”. Mỗi người góp một câu, câu nào cũng có vẻ chắc như đinh đóng cột. Nghe riết, chuyện chưa rõ đúng sai mà đã thành ra… có vẻ như đúng thiệt.

Người bị nhắc tới, tôi biết. Là chị bán rau ngoài chợ, ngày rảnh là vô chùa phụ việc: lau bàn, quét sân, dọn dẹp sau mỗi buổi lễ. Tánh chị có lúc nóng, nói năng chưa khéo, nhưng lòng thì không xấu. Vậy mà chỉ qua những lời truyền miệng, hình ảnh trong mắt người khác đổi khác hẳn.

Thị phi gửi gió cuốn đi 1
Ảnh minh hoạ.

Tôi bước ra sân, gió thổi nhè nhẹ. Nghĩ bụng, thị phi chắc cũng giống vậy - không ai thấy rõ hình dạng, mà đi tới đâu là lòng người xao động tới đó.

Ở chùa, ai cũng mong tìm sự an ổn. Mà lạ, nhiều khi chính nơi yên tĩnh lại dễ phát sinh chuyện không hay. Một câu nói vu vơ, một lời nhận xét chưa kịp nghĩ, cũng đủ làm người khác chạnh lòng. Có người nghe rồi buồn, không nói ra. Có người nghe xong lại kể tiếp. Cứ vậy, chuyện nhỏ thành chuyện lớn.

Trong lời Phật dạy, cái miệng dễ gây nghiệp. Nói ra một câu, tưởng gió cuốn đi liền, nhưng người nghe lại giữ trong lòng. Có khi nhớ hoài, không quên được. Mà buồn một lần chưa đủ, đem kể thêm cho người khác, thành ra buồn nhiều lần nữa.

Chiều đó, tôi gặp chị ngoài sân. Chị vẫn cặm cụi quét lá. Thấy tôi, chị cười: “Rảnh thì vô phụ chùa chút đỉnh, làm được tới đâu hay tới đó, chớ có đáng gì đâu”.

Nghe vậy, tự nhiên lòng tôi cũng dịu xuống. Nghĩ cũng lạ, người ta nói qua nói lại đủ điều, rốt cuộc nhìn vô vẫn là cái tình của con người.

Nghĩ đi nghĩ lại, tôi thấy sống ở đời, khó tránh chuyện người này nói người kia. Nhưng giữ lại làm chi cho nặng. Nghe chuyện không vui, bỏ qua được thì cứ bỏ qua. Đừng thêm, đừng bớt, để yên như gió thoảng qua tai.

Gió chiều thổi qua sân chùa, lá rơi rồi cũng nằm yên. Thị phi, nếu không giữ trong lòng, chắc cũng vậy thôi - tới rồi đi. Sống nhẹ lại một chút, lòng mình an hơn. Bớt nói lại một câu, người khác đỡ buồn. Tu đâu xa, nhiều khi chỉ bắt đầu từ chỗ đó. Thôi thì, có gì không vui… gửi gió cuốn đi.

gg follow

CÙNG NHAU XIỂN DƯƠNG ĐẠO PHẬT

Tuân theo truyền thống Phật giáo, chúng tôi cung cấp tài liệu giáo dục Phật giáo phi lợi nhuận. Khả năng duy trì và mở rộng dự án của chúng tôi hoàn toàn phụ thuộc vào sự hỗ trợ của bạn. Nếu thấy tài liệu của chúng tôi hữu ích, hãy cân nhắc quyên góp một lần hoặc hàng tháng.

STK: 117 002 777 568

Ngân hàng Công thương Việt Nam

(Nội dung: Họ tên + tài thí Xiển dương Đạo Pháp)

Thảo thơm làng xóm quê mình

Phật pháp và cuộc sống 16:13 09/05/2026

Tôi về làng khi hoàng hôn đang dần buông, những dải mây bồng bềnh trôi về phương Bắc. Đứng lặng nhìn bầu trời, tôi càng thêm yêu làng xóm quê mình – miền quê bình dị, nơi mỗi lần trở về, tôi lại có cảm giác như được ôm trọn vào lòng, chẳng nỡ rời xa.

Niết-bàn hay Địa ngục bắt đầu từ cách mình nghĩ

Phật pháp và cuộc sống 14:40 09/05/2026

Nhiều người nói với tôi rằng cuộc sống bây giờ quá mệt mỏi. Mở điện thoại ra là thấy tranh cãi, hơn thua, ganh ghét, lo âu. Người ta dễ tức giận hơn, dễ bi quan hơn, và cũng dễ nhìn mọi thứ bằng ánh mắt nghi ngờ.

Thói quen nhiều đời: Gốc rễ của khổ đau

Phật pháp và cuộc sống 12:30 09/05/2026

Tu là quay về nhìn lại những gì đã huân tập quá lâu trong tâm mình…rồi kiên nhẫn chuyển hóa nó từng chút một.

Phước báu đến từ đâu trong đời sống hằng ngày?

Phật pháp và cuộc sống 09:06 09/05/2026

Phước báu không chỉ đến từ việc cúng dường hay làm việc lớn lao, mà được vun bồi từ từng ý nghĩ thiện lành, lời nói tử tế và hành động chân thành trong đời sống hằng ngày.

Xem thêm