Phật Giáo

Tôi thương vì bạn “đeo mặt nạ” qua ngày

Thứ năm, 05/02/2016 | 22:45

Chào bạn, bạn có thích đeo mặt nạ không? Con sẽ tặng bạn một bức tranh thư pháp nếu bạn nói thích… Con sẽ thực hành thiền ôm và tặng bạn một nụ cười nếu bạn nói không thích. Hãy trả lời thầm trước khi bạn đọc những dòng phía dưới, được không?

Trong một lần xem vở kịch do thầy giáo con dựng, con nhớ một câu thoại trong vở diễn là “Con người bây giờ thường đeo nạ khi xuống đường”. Lúc đó con thấy câu đó rất hay, con tâm đắc lắm. Bởi vì con thấy đúng quá, mà lúc đó con mới chỉ là sinh viên năm hai nhưng mà con thấy rõ thực trạng của xã hội, con người xung quanh mình, toàn thấy sự lừa gạt và sống giả tạo, lúc trước mặt thì đóng vai người tốt cười cười, nói nói những câu rất tri thức nhưng quay mặt lại là sự trần tục của đời, nhiều lúc con tự nghĩ “sao họ sống khổ vậy, như thế có mệt lắm không?” hay “Họ được nhiều lợi lộc sau những vụ giả tạo đó không?”… Có lẽ, khi người ta bị vướng vào bụi trần nhiều quá thì cuộc sống của họ sẽ chỉ biết tranh giành, ủ mưu giữa mình và người. 
Ảnh minh họa
Đã mấy ai được sống là chính mình…, nhiều khi con cũng sợ mình sẽ bị vần đục, vị vương vào những ô uế của thói đời, những thứ đó nó như không khí vậy, hít sâu vào thì nó sẽ ngấm vào cơ thể. Nó chiếm đoạt vị trí tâm hồn xanh và tinh khiết yếu mềm, không kháng cự lại của con. Họ nói với con rằng “Bạn rất trong sáng như thiên thần đó, hãy giữ mãi như vậy nhé”…những người khác thì nói “ngây thơ sẽ rất dễ bị lừa” con nghe xong con chỉ mỉm cười. Câu nói rất đời nhưng có đúng không ạ?

Con luôn nghiệm thấy luật nhân quả… vì đã cho con thấy sự thật trong “cánh gà”, sự thật sau những chiếc mặt nạ… Nói chính xác là “gieo cái gì thì gặt cái đó”, có thể bây giờ bạn sống tốt nhưng mai mốt bạn sẽ khác thì sao, cái kết quả đó chỉ là đến sớm hay muộn mà thôi. Vậy tại sao không dám sống thật với mình, như lời của anh Tạ Quang Thắng từng cất: 

“Ừ thì tôi ngây thơ, ngu ngơ, thì tôi giống như đang mơ 
Nhưng khi bên cây đàn ngồi viết những nốt nhạc thì tôi là tôi 
Một mình tôi với những giấc mơ, một mình tôi ngắm nhìn thế giới 
Không bon chen giả vờ, cứ ngây thơ dại khờ... 
Sống thế thích hơn” 

Đúng là sống thế thích hơn thật. Tự do, vui cười. Như ngôi nhà tâm linh của con vậy. Con rất yêu quý gia đình tâm linh đó, ở đấy có các bác, anh chị tăng thân, mọi người đáng yêu lắm, xin hãy hoan hỷ cho sự ích kỷ của con nhưng thật sự đôi khi con muốn mãi như vậy, con muốn mọi người mãi vui cười, luôn sát cánh bên nhau. Sống như vậy hạnh phúc, thảnh thơi lắm các bạn ạ.

Hôm bữa, con tình cờ đi dạo, vòng vòng trên đường con tạm gọi tên là “supermarkets cafe”, con đã nhận diện được mọi thứ trên đường đi và con rất vui khi được “nghe” một cuộc hội thoại của anh Hoàng Anh Sướng và sư ông Thích Nhất Hạnh, con xin được lắng nghe sâu sắc, sư ông chia sẻ: "Tôi thấy ở Việt Nam, nhiều người bây giờ mang hai khuôn mặt. Khi thì họ dùng cái mặt này, khi thì dùng cái mặt khác. Khi “đi với Bụt thì mặc áo cà sa” mà khi “đi với ma thì mặc áo giấy”. Nếu không có hai cái mặt đó thì họ không sống được. Rất lạ! Và tôi tự hỏi: Nếu mình ở Việt Nam thì mình có phải làm như vậy không? Mình phải có hai bộ mặt như thế hay không? Tôi không trách móc nhưng tôi đặt câu hỏi: Nếu sống như vậy thì đó có đích thực là một nền văn minh hay không? Tại sao mình không có khả năng, không có cơ hội cho người kia thấy được con người thật của mình? Tại sao mình phải sống với một con người giả nếu mình muốn thành công, dù là thành công trong phật sự? Điều này làm tôi lo lắng rất nhiều. Chúng ta cần phải bao nhiêu năm mới vượt thoát tình trạng này? Phát triển kinh tế, phát triển công nghiệp để làm gì, trong khi chúng ta không sống được với nhau như những con người chân thực?"...

“Con hỏi đất: Đất sống với nhau thế nào?
Đất trả lời: Chúng tôi làm nền móng cho nhau
Con hỏi nước: Nước sống với nhau thế nào?
Nước trả lời: Chúng tôi hoà lẫn vào nhau

Con hỏi gió: Gió sống với nhau thế nào?
Gió trả lời: Chúng tôi nâng cánh cho nhau
Con hỏi mây: Mây sống với nhau thế nào?
Mây trả lời: Chúng tôi tan biến vào nhau

Con hỏi cỏ: Cỏ sống với nhau thế nào?
Cỏ trả lời: Chúng tôi hoà quyện và réo rắt bên nhau
Con hỏi cây: Cây sống với nhau thế nào?
Cây trả lời: Chúng tôi che chở và leo quấn cho nhau

Con hỏi người: Người sống với nhau thế nào?
Không ai trả lời… Không ai nói gì cả

Bởi vì người còn đang bận giận hờn và chà đạp lên nhau. Vì người còn nghi kị và mưu chước lẫn nhau. Vì người còn nặng nỗi thương đau. Vì  người còn quên cách yêu nhau và còn… vì người chưa biết được rằng sự sống vốn rất mau tàn lụi...”
 
Như lời Phật dạy, rằng:  “Này Thiện Sanh! Làm bạn với đứa trộm, có bốn điều ác: Tham của người khác; cho ít trong nhiều, vì sợ nên học tập, vì lợi nên học tập.

Bạn với người vọng ngữ, cũng có 4 điều: Bày tỏ việc riêng của người, việc riêng của mình dấu mất, trước mặt khen hay, sau lưng chê dở.

Bạn với người tin tà giáo, cũng có bốn điều: Nó dạy mình sát sinh, dạy ăn trộm, dạy tà dâm và dạy mình dối trá.

Trái lại bạn với kẻ đồng tâm, khi khổ vui có mặt với nhau có bốn điều lành: Họ cho mình của báu, cho điều lợi, cho của nhà sẵn có, cho lời nói trung thực.

Bạn với kẻ siêng năng sự nghiệp cũng có bốn điều lành: Lấy lợi làm sự nghiệp, lấy sức mạnh làm sự nghiệp, hoặc mình có buông lung thì họ can gián, và lấy điều lành làm sự nghiệp.

Và lại bạn với kẻ nhân từ cũng có bốn điều lành: Được họ khuyên dạy thành tín, thành giới, thành văn…”

Năm mới ta cũng mới
Người vui cảnh sẽ vui

Đừng buồn vì những hành động trước kia của bạn không mấy dễ thương, điều quan trọng là bạn nhìn thấy mình đã như vậy và không muốn tiếp tục nữa. Vậy hãy bắt đầu thay đổi và làm mới mình thôi…

Nguyện mãi an lành!

Diệu Minh
Diệu Minh
BÌNH LUẬN
Tháng năm




Tháng
Ngày
Giờ

Tự điển Phật học được sắp xếp theo thứ tự từ A đến Z
A B C D E F G H I J K L M N O P Q R S T U V W X Y Z