Từ ngày con ra đi, cửa nhà mẹ không bao giờ khóa
Ở thành phố Glasgow nước Scotland, có một cô gái trẻ đua đòi ăn chơi, sống theo trào lưu của một số ít thanh thiếu niên ngày nay thường làm. Chán sống chung trong một gia đình nề nếp có lối sống khuôn phép, thế là cô gái bỏ nhà ra đi...
Vì đã chán sống chung trong một gia đình nề nếp có lối sống khuôn phép, cô bảo với mẹ:
- Con không muốn tin vào ông trời của ba mẹ, con mặc kệ, con đi đây! Thế là cô gái bỏ nhà ra đi, quyết định sống tự do, lấy thế giới bao la làm nhà mình. Tuy nhiên chẳng bao lâu thì cô bị ruồng bỏ; mất việc làm, cô đành phải làm gái đứng đường.
Năm tháng cứ thế trôi qua, cha cô qua đời, mẹ cô già đi; còn cô gái ấy ngày càng sa đọa theo lối sống của mình. Không còn chút liên lạc nào với con, bà mẹ nghe đồn về lối sống của con gái mình và bà đã đi tìm con khắp trong thành phố.
“Thương mẹ không phải là một bổn phận”

Bà đến từng nhóm cứu trợ với lời thỉnh cầu đơn giản: “Làm ơn cho tôi trưng ở đây tấm hình này”. Đó là tấm hình bà mẹ tóc đã hoa râm mỉm cười với hàng chữ: “Mẹ vẫn yêu con! Con hãy về nhà đi!”.
Rồi một ngày nọ, cô gái tìm đến nhóm cứu trợ nhận bữa ăn cứu đói, cô đã nhìn thấy tấm hình mẹ, đọc hàng chữ ấy nước mắt cô bỗng tuôn trào. Cô quyết định trở về nhà. Về tới nhà thấy cửa không khóa, cô nghĩ chắc có trộm vào nhà, lo lắng cho sự an toàn của mẹ, cô gái chạy vội đến buồng ngủ và thấy mẹ vẫn còn đang ngủ yên, cô đánh thức mẹ dậy và thưa:
- Mẹ ơi! Con đây! Con đã về nhà rồi! Bà mẹ như không tin vào đôi mắt mình, bà lau nước mắt rồi hai mẹ con ôm chầm lấy nhau. Cô gái nói với mẹ:
- Mẹ à, con lo quá! Cửa không khóa nên con tưởng nhà có trộm. Bà mẹ dịu dàng trả lời:
- Không phải vậy đâu con à! Từ ngày con ra đi, cửa nhà mình không hề khóa.
Bài học đạo lý: Mẹ thì bao giờ cũng mở cửa chờ đón con về. Còn chúng ta?
Theo Học Làm Người.
CÙNG NHAU XIỂN DƯƠNG ĐẠO PHẬT
Tuân theo truyền thống Phật giáo, chúng tôi cung cấp tài liệu giáo dục Phật giáo phi lợi nhuận. Khả năng duy trì và mở rộng dự án của chúng tôi hoàn toàn phụ thuộc vào sự hỗ trợ của bạn. Nếu thấy tài liệu của chúng tôi hữu ích, hãy cân nhắc quyên góp một lần hoặc hàng tháng.
STK: 117 002 777 568
Ngân hàng Công thương Việt Nam
(Nội dung: Họ tên + tài thí Xiển dương Đạo Pháp)
TIN LIÊN QUAN
Dành cho bạn
Lâm chung thấy Phật
Tư liệuÔng Hóa chồm người dậy, một tay ôm ngực, tay kia bịt miệng, cố ghìm cơn ho đang cuộn lên như sóng dữ. Mỗi lần ho, toàn thân ông lại run lên. Cảm giác như có hàng ngàn mũi kim đâm xuyên lồng ngực. Hơi thở trở nên khó nhọc.
Tôn Ngộ Không: Vì sao phải buông bỏ danh hiệu Đại Thánh?
Tư liệuTừng tự tay xóa tên mình trong sổ sinh tử của Diêm Vương để mưu cầu sự bất tử, nhưng cuối cùng, Tôn Ngộ Không lại chấp nhận một cái tên rất bình thường: Hành Giả. Hành trình hạ mình từ một kẻ “ngang trời” xuống làm người tập đi, hóa ra, lại là con đường tự cứu duy nhất cho những cái tôi đang lạc lối.
Ngộ Không: Cái tên mang nghịch lý lớn nhất Tây Du Ký
Tư liệuMang pháp danh nhắc nhở về sự buông xả nhưng cả đời lại đi vun vén cho cái tôi ngạo mạn, hành trình “Ngộ Không mà chưa ngộ” của lão Tôn chính là nghịch lý lớn nhất tác phẩm, đồng thời là tấm gương soi cho rất nhiều người hôm nay.
Giải mã đội hình Tây Du: Năm thầy trò là một con người đang tu tập
Tư liệuTrên đường sang Tây Trúc, thầy trò Đường Tam Tạng không chỉ là một đoàn người vượt núi băng rừng để thỉnh kinh. Dưới ánh sáng Phật học, đội hình ấy còn gợi hình ảnh một thân tâm đang tu tập: trí tuệ đi trước, tín tâm giữ hướng, định lực nâng đỡ và phàm tâm được rèn giũa qua chính gánh nặng của mình.














