Chừa lại một khoảng lặng cho mình được không?

Mình chưa thấy ai chết tại im lặng, nhưng đã thấy nhiều người chết chìm trong những tiếng ồn ào!

Chừa lại một khoảng lặng cho mình được không? 1
Mình tin là, ai rồi cũng có lúc cần một khoảng lặng...

Cái ồn ào bây giờ không còn là tiếng rao ngoài chợ huyện, tiếng gió lùa qua mái lá hay tiếng gà trống gáy sáng ỏ ò o. Cái ồn ào bây giờ là tin nhắn nhấp nháy suốt ngày đêm, là những đoạn video ngắn phát lên dồn dập, là một cái điện thoại không bao giờ để yên. Người ta mở mắt ra đã nghe tiếng chuông điện thoại báo thức, đẩy cửa ra là nghe tiếng xe gầm rú ngoài đường, chưa kịp ăn sáng đã đọc được một mớ tin tức không biết có đúng không. Chuyện của ai, ở đâu, cũng có thể tràn vô đời mình mà mình không hay.

Mà lạ lắm nghen, cái gì nghe hoài thì cũng quen, riết rồi mình sợ im lặng. Thử một bữa về quê đi, không Wi-Fi, không mạng, không người để nhắn tin, tự nhiên thấy bứt rứt, thấy hụt hẫng. Cái bình yên ngày xưa ông bà mình có, giờ thành nỗi hoang mang của tụi mình. Người ta sợ một ngày không có ai nhắn, sợ không ai nhớ tới mình, sợ những khoảng trống quá rộng mà không biết lấy gì lấp vô. Vậy là tụi mình tự làm cho mình bận rộn, tự nhấn mình vô đủ thứ âm thanh, chỉ để quên rằng lòng mình đang mệt.

Nhưng mà… con người không phải cái loa phường, cũng không phải cái máy phát để mà xì xào hoài không ngừng. Cái gì nhiều quá thì cũng hại. Nước nhiều thì trôi đất, lửa nhiều thì ch.áy nhà, mà tiếng ồn nhiều quá thì lòng không có chỗ nghỉ ngơi. Người ta cứ than đời này bận rộn, nhưng có bao giờ tự hỏi, là do cuộc đời bận, hay là chính mình không chịu dừng lại?

Mình nhớ có lần, ba ngồi nhổ tóc bạc cho má. Ba làm từ từ, còn má ngồi im, không nói gì, chỉ có tiếng gió lùa vô cửa sổ. Cái thinh lặng đó dễ chịu lắm, nó giống như một cái võng đong đưa, dịu dàng mà chắc chắn. Cái im lặng đó, bây giờ hiếm lắm. Người ta gặp nhau là phải nói, phải làm gì đó, phải rủ nhau đi chỗ này chỗ kia, chứ không ai chịu ngồi yên. Vậy mà càng ồn ào, lại càng xa nhau. Ngồi chung một bàn mà ai cũng cầm điện thoại, ở chung một nhà mà lâu lâu mới nói với nhau một câu. Tiếng nói thì nhiều mà lòng thì vắng hoe.

Mình không nói là phải bỏ hết, sống như hồi xưa, vì bây giờ thời đại đã khác. Nhưng mà, giữa mớ ồn ào này, chắc mình cũng nên chừa lại một khoảng lặng cho mình. Một ngày tắt điện thoại vài tiếng, một bữa ngồi bên ly cà phê mà không chụp hình, không đăng lên đâu hết. Một buổi tối về nhà, nghe ba má nói chuyện thay vì coi một clip cười mấy giây rồi quên. Mình tin là, ai rồi cũng có lúc cần một khoảng lặng như vậy. Vì con người, suy cho cùng, đâu có ai chịu nổi khi lòng mình không còn bình yên nữa.

Tiếng ồn ào lấp đầy khoảng trống, nhưng chỉ có lặng im mới lấp đầy lòng người mà thôi…

gg follow

CÙNG NHAU XIỂN DƯƠNG ĐẠO PHẬT

Tuân theo truyền thống Phật giáo, chúng tôi cung cấp tài liệu giáo dục Phật giáo phi lợi nhuận. Khả năng duy trì và mở rộng dự án của chúng tôi hoàn toàn phụ thuộc vào sự hỗ trợ của bạn. Nếu thấy tài liệu của chúng tôi hữu ích, hãy cân nhắc quyên góp một lần hoặc hàng tháng.

STK: 117 002 777 568

Ngân hàng Công thương Việt Nam

(Nội dung: Họ tên + tài thí Xiển dương Đạo Pháp)

Thảo thơm làng xóm quê mình

Phật pháp và cuộc sống 16:13 09/05/2026

Tôi về làng khi hoàng hôn đang dần buông, những dải mây bồng bềnh trôi về phương Bắc. Đứng lặng nhìn bầu trời, tôi càng thêm yêu làng xóm quê mình – miền quê bình dị, nơi mỗi lần trở về, tôi lại có cảm giác như được ôm trọn vào lòng, chẳng nỡ rời xa.

Niết-bàn hay Địa ngục bắt đầu từ cách mình nghĩ

Phật pháp và cuộc sống 14:40 09/05/2026

Nhiều người nói với tôi rằng cuộc sống bây giờ quá mệt mỏi. Mở điện thoại ra là thấy tranh cãi, hơn thua, ganh ghét, lo âu. Người ta dễ tức giận hơn, dễ bi quan hơn, và cũng dễ nhìn mọi thứ bằng ánh mắt nghi ngờ.

Thói quen nhiều đời: Gốc rễ của khổ đau

Phật pháp và cuộc sống 12:30 09/05/2026

Tu là quay về nhìn lại những gì đã huân tập quá lâu trong tâm mình…rồi kiên nhẫn chuyển hóa nó từng chút một.

Phước báu đến từ đâu trong đời sống hằng ngày?

Phật pháp và cuộc sống 09:06 09/05/2026

Phước báu không chỉ đến từ việc cúng dường hay làm việc lớn lao, mà được vun bồi từ từng ý nghĩ thiện lành, lời nói tử tế và hành động chân thành trong đời sống hằng ngày.

Xem thêm