Cõi tạm
Thằng Út đến cạnh bà, nắm tay gọi: “Ngoại”. Bà muốn nói với nó nhiều điều, nhưng khó khăn quá. Đôi môi không còn linh hoạt và hơi thở lúc nào cũng như bị hụt hẫng vì cơn bệnh kéo dài lâu nay đã làm mọi bộ phận trong cơ thể bà kiệt quệ. Thằng Út là đứa cháu ngoại đầu tiên và cũng là đứa cháu cưng, gần bà nhiều nhất. Bà mấp máy đôi môi một cách khó khăn “Út của ngoại”. Rồi thôi.
Thực ra sáu mươi lăm tuổi chưa phải là tuổi già đối với những người bạn của bà. Họ còn đi đây đi đó, qua tận Mỹ thăm con cháu, còn đi bộ mỗi buổi sáng ngoài công viên. Chỉ riêng bà phải nằm một chỗ hàng mấy tháng nay vì căn bệnh quái ác. Bà vẫn thường nghĩ đến cái chết. Bà không biết sau khi chết sẽ thế nào, có còn biết gì nữa không, sẽ ra sao trong một thế giới khác... Một chút lo sợ cùng những luyến tiếc vì đàn cháu nội ngoại ngày nào cũng quấn quýt chung quanh thường làm bà hoang mang. Có hôm bà mệt quá và thiếp đi. Trong cơn mê, bà tưởng mình đã được giải thoát khỏi cuộc đời này rồi; nhưng lúc tỉnh dậy, mới biết là mình vẫn còn nặng nghiệp.
Những lúc không có con cháu chung quanh, bà vẫn niệm Phật và hồi tưởng cả cuộc đời vừa trôi qua. Bà cũng có những khó khăn ban đầu trong cuộc sống từ khi chồng mất sớm. Nhưng hậu vận bà rất tốt. Con cái đề huề, hiếu đạo. Tuy không giàu có, nhưng cuộc sống lúc nào cũng dư dật thoải mái ấm êm. Nói cho cùng, bà cũng chẳng thấy luyến tiếc gì nhiều ngoài thằng Út thân yêu nhất của bà. Bà mới sống với nó được năm sáu năm nay. Lúc nào nó cũng quấn quýt quanh bà. Ba năm trước khi bà còn sức khỏe, nó được bà lo từng chút. Đến nỗi nó gần gũi với bà nhiều hơn cả với bố mẹ nó. Dù sao trong giây phút kiệt quệ này bà vẫn còn được nắm tay nó, nhìn mặt nó và nghe tiếng gọi không ngớt của nó.

Mắt nhìn không còn rõ, nhưng bà cũng thấy được con cháu tụ họp quanh giường. Nhiều cặp mắt đỏ hoe cố gắng không khóc thành tiếng. Bà nhắm mắt và tưởng vẫn nhìn thấy mọi người. Bà muốn ôm lấy hết mọi người thân yêu, nói với họ biết bao nhiêu chuyện. Những lúc như thế, bà cảm thấy thân thể nặng nề, một nỗi nặng nề khó thở bao trùm lấy bà, vây phủ bà với những khuôn mặt thân yêu. Bà không muốn rời họ ra đồng thời lại muốn được thoát khỏi những bịn rịn ấy. Và bà lại niệm Phật để trấn tĩnh. Âm thanh vang vọng của những danh hiệu Phật liên tục không ngừng làm bà thấy dễ chịu hơn.
Nhiều ngày như thế đã qua.
Thốt nhiên bà cảm thấy thân thể nhẹ nhõm, lâng lâng. Bà cảm thấy như đang rời khỏi thân xác vốn khô héo nay đã cứng đơ bất động. Mắt không còn nhìn thấy, tai không còn nghe được, nhưng bà vẫn cảm nhận một cách rõ ràng. Thằng Út nắm lấy tay bà lay lay gọi gọi liên hồi. “Bà ngoại ơi, bà ngoại đừng bỏ Út nghe bà ngoại”. Mọi người vây lấy bà. Nhiều tiếng khóc bi ai, nức nở, gọi bà. Bà thấy xót xa trong lòng. Bà thực muốn ở lại cùng mọi người thân yêu. Nhưng đó chỉ là cảm nhận. Bà cảm thấy như đang ở trên cao, không còn ẩn trú trong cái cơ thể gầy yếu tàn lụi kia nữa. Giá như bà có thể nhờ đôi mắt kia để nhìn thằng Út, nhờ bàn tay kia để giữ chặt mọi người. Nhưng giữa bà và cái xác kia đã có một khoảng sương mù dày đặc làm cho bà không còn thấy được.
Trong mơ hồ của những tiếng khóc, bà cảm thấy rất nhiều người thân, bạn bè, đến thăm bà, kể cả người hàng xóm thỉnh thoảng kiếm chuyện với bà vì con chó của thằng Út sủa làm ông ta không ngủ được. Người ta đến nói lời tiễn biệt với bà. Bà nhìn thấy một cách mơ hồ tất cả những người đến chung quanh. Thực ra thì đấy chỉ là một sự cảm nhận chứ không hẳn là nhìn thấy. Một lúc sau thì tiếng tụng kinh vang lên. Bà vẫn thường nghe kinh nên tiếng kinh làm bà thấy dễ chịu. Trong lòng nhẹ nhàng và quên mất mọi chuyện, ngay cả thằng Út. Lâng lâng bềnh bồng trong sương khói. Có lẽ thời gian qua rất lâu, nhưng bà không thấy ngày đêm. Không có ánh sáng và bóng tối. Không khái niệm được thời gian. Cho đến lúc mọi người cùng kéo nhau đến một chỗ nào đó thật xa. Bà cảm thấy không cùng ở với họ, nhưng lại cảm thấy luôn luôn ở gần đâu đó, một khoảng cách nào đó không xa mà cũng chẳng gần. Tiếng tụng kinh vẫn không ngớt vang lên. Thỉnh thoảng trong những lời kinh, bà loáng thoáng nghe được những tiếng khóc, tiếng nấc, nhưng rồi tất cả đều bị át đi bởi những tiếng tụng kinh. Hình như người ta đang vùi thân xác bà vào lòng đất.
Một lúc sau thì mọi chuyện tan biến vào trong một sự tĩnh mịch lạ lùng. Bà không còn một cảm nhận nào khác hơn là bay bổng trong không gian. Có lúc bà cảm thấy đang muốn trở về căn nhà với thằng Út. Nhưng rồi bà lại cảm thấy như bị cuốn hút vào một nơi nào đó, một nơi nào đó đang gọi tên bà. Những tiếng tụng kinh lại vang lên giúp bà trấn tĩnh, đưa bà vào một nơi sâu thẳm hư vô không thể nào khái niệm được. Bà nghe như có tiếng giục: “Đi thôi”. Rồi quên hết mọi chuyện. Không ngày, không đêm. Không thời gian, không gian. Không ánh sáng, không bóng tối. Nhưng hình như vẫn còn. Vẫn còn một cái gì đó mà chính bà cũng không biết. Tiếng tụng kinh vẫn quyện theo bà. Tưởng như tiếng tụng kinh không ngớt giúp bà khỏi bị rơi vào một vùng bóng tối nào đó.
CÙNG NHAU XIỂN DƯƠNG ĐẠO PHẬT
Tuân theo truyền thống Phật giáo, chúng tôi cung cấp tài liệu giáo dục Phật giáo phi lợi nhuận. Khả năng duy trì và mở rộng dự án của chúng tôi hoàn toàn phụ thuộc vào sự hỗ trợ của bạn. Nếu thấy tài liệu của chúng tôi hữu ích, hãy cân nhắc quyên góp một lần hoặc hàng tháng.
STK: 117 002 777 568
Ngân hàng Công thương Việt Nam
(Nội dung: Họ tên + tài thí Xiển dương Đạo Pháp)
TIN LIÊN QUAN
Dành cho bạn
Cảnh giác chiêu lừa đảo mới: Bỗng dưng nhận tiền lạ!
Phật pháp và cuộc sống11 giờ 46 phút trưa nay, 22/5, tôi bất ngờ nhận được thông báo tài khoản ngân hàng vừa được chuyển vào 1.365.000 đồng từ một đơn vị có tên “Công ty CP Dịch vụ Nền di động Việt Nam”. Điều khiến tôi giật mình là bản thân không có bất kỳ giao dịch, vay mượn hay liên hệ nào với đơn vị này.
Chùa Minh Giác bàn giao nhà tình thương, trao quà đến hộ khó khăn tại Lâm Đồng
Phật pháp và cuộc sốngSáng ngày 22/5/2026 (nhằm ngày 06/4 năm Bính Ngọ), nhân mùa Phật đản Phật lịch 2570 và kỷ niệm ngày Đản sinh của Đức Phật Thích Ca Mâu Ni, chùa Minh Giác phối hợp cùng tập thể công nhân viên Công ty Thực phẩm Bột Tài Ký tổ chức chương trình bàn giao nhà tình thương và trao quà đến các hộ gia đình có hoàn cảnh khó khăn tại xã Hàm Tân, tỉnh Lâm Đồng.
Mừng ngày Phật đản
Phật pháp và cuộc sốngMừng ngày Phật đản quang minh/ Xin cho nhân thế bớt hình thương đau/ Biết nhìn nhau với nhiệm mầu/ Biết đem hiểu biết nhiệm sâu vào đời...
Khi lòng tĩnh lặng như mặt hồ…
Phật pháp và cuộc sốngRồi sẽ có một ngày, bạn thấy lòng mình tĩnh lặng như mặt hồ sau cơn bão, đủ bình thản để đứng bên lề nhìn lại thước phim cuộc đời mình như một người khách lạ.
Xem thêm














