Gác lại nỗi buồn, hướng đến niềm an
Năm cũ đang cạn dần như một ngọn nến cháy đến đoạn cuối. Ánh lửa vẫn còn, nhưng nhỏ lại, lặng lẽ soi lên những vết sáp đã chảy, những dấu tay vô hình của thời gian.
Khi nhìn lại một năm đi qua, ai trong chúng ta cũng mang theo ít nhiều nỗi buồn: những điều chưa kịp làm, những cuộc gặp dở dang, những mất mát không thể gọi tên. Nhưng chính khoảnh khắc giao mùa này, khi năm 2026 đang đến gần, lại là lúc thích hợp nhất để học cách gác lại nỗi buồn và hướng về niềm an.

Gác lại không có nghĩa là quên. Nỗi buồn không phải thứ có thể vứt đi như một món đồ cũ. Nó là một phần của đời sống, của trải nghiệm làm người. Gác lại là đặt nỗi buồn xuống một cách nhẹ nhàng, không ôm chặt, không kéo lê theo từng bước sang năm mới. Như người đi đường dài, đến một quán nhỏ bên hiên, tạm đặt balô xuống, uống ngụm nước, thở đều, rồi mới đi tiếp. Ta không chối bỏ con đường đã qua, chỉ là không để nó làm mình kiệt sức.
Có những nỗi buồn đến từ những điều rất đời: một mối quan hệ rạn nứt, một kế hoạch dang dở, một lần cố gắng hết mình nhưng kết quả không như mong đợi. Ta đã tự hỏi vì sao mình đã làm đủ mọi cách mà vẫn không được như ý. Nhưng có lẽ, năm cũ khép lại để nhắc ta rằng: không phải mọi nỗ lực đều cho ra kết quả tức thì, và không phải mọi câu trả lời đều đến đúng lúc. Có những bài học chỉ thật sự mở ra khi ta bước sang một chặng khác.
Hướng đến niềm an không phải là tìm kiếm một niềm vui lớn lao, rực rỡ. Niềm an thường rất nhỏ, rất gần, nhưng dễ bị bỏ qua. Đó là buổi sáng thức dậy, thấy mình còn thở, còn khỏe. Là một bữa cơm đủ đầy, một tin nhắn hỏi thăm, một buổi chiều yên ắng không biến cố. Niềm an không ồn ào. Nó không cần pháo hoa hay tiếng vỗ tay. Nó đến khi ta thôi chạy theo việc phải hơn thua, phải chứng minh, phải đạt cho bằng được một điều gì đó.
Năm 2026 đang tới rất gần, mang theo những hy vọng mới, nhưng cũng không hứa hẹn một con đường hoàn toàn bằng phẳng. Sẽ vẫn có thử thách, vẫn có những ngày mỏi mệt. Điều khác biệt nằm ở cách ta bước vào năm mới. Nếu mang theo cả một kho nỗi buồn chưa được đặt xuống, ta sẽ bước đi nặng nề. Nếu biết gác lại, ta sẽ có đôi tay trống để đón nhận những điều mới mẻ.
Gác lại nỗi buồn cũng là học cách tha thứ, trước hết là với chính mình. Tha thứ cho những lúc yếu đuối, những quyết định chưa đủ sáng suốt, những lần đã cố gắng nhưng vẫn thất bại. Ta không thể sửa lại năm cũ, nhưng ta có thể chọn cách bước vào năm mới với sự tử tế hơn với bản thân. Khi thôi tự trách, lòng sẽ nhẹ hơn. Khi lòng nhẹ, niềm an có chỗ để trú ngụ.
Hướng đến niềm an còn là tập sống chậm lại. Giữa một thế giới vội vàng, việc cho phép mình đi chậm là một lựa chọn can đảm. Chậm để lắng nghe, để cảm nhận, để nhận ra mình đang sống chứ không chỉ tồn tại. Nhiều nỗi buồn sinh ra từ việc ta sống quá nhanh, bỏ quên cảm xúc của chính mình. Khi biết dừng lại, biết thở sâu, biết nhìn thẳng vào lòng mình, ta sẽ thấy không phải nỗi buồn nào cũng cần giải quyết, có những nỗi buồn chỉ cần được hiểu và được ôm ấp.
Năm cũ đang cạn, năm mới đang tới. Khoảnh khắc này không đòi hỏi ta phải trở thành một con người khác. Nó chỉ mời gọi ta trở về gần hơn với chính mình. Gác lại những gì đã làm ta nặng lòng, và mở lòng đón lấy sự bình an giản dị. Có thể niềm an không làm đời sống trở nên hoàn hảo, nhưng nó đủ để ta bước tiếp vững vàng hơn, hiền hòa hơn, và tin rằng: dù ngày mai ra sao, ta vẫn có khả năng đi qua bằng một trái tim đã biết nghỉ ngơi.
CÙNG NHAU XIỂN DƯƠNG ĐẠO PHẬT
Tuân theo truyền thống Phật giáo, chúng tôi cung cấp tài liệu giáo dục Phật giáo phi lợi nhuận. Khả năng duy trì và mở rộng dự án của chúng tôi hoàn toàn phụ thuộc vào sự hỗ trợ của bạn. Nếu thấy tài liệu của chúng tôi hữu ích, hãy cân nhắc quyên góp một lần hoặc hàng tháng.
STK: 117 002 777 568
Ngân hàng Công thương Việt Nam
(Nội dung: Họ tên + tài thí Xiển dương Đạo Pháp)
TIN LIÊN QUAN
Dành cho bạn
Gác lại nỗi buồn, hướng đến niềm an
Phật pháp và cuộc sốngNăm cũ đang cạn dần như một ngọn nến cháy đến đoạn cuối. Ánh lửa vẫn còn, nhưng nhỏ lại, lặng lẽ soi lên những vết sáp đã chảy, những dấu tay vô hình của thời gian.
Như thị
Phật pháp và cuộc sốngNhư thị là không thêm một nét/ Lên bức tranh đời vốn mênh mang/ Không tô sáng, không làm cho tối/ Chỉ đứng nhìn…rất nhẹ, rất an.
Tin sâu nhân quả
Phật pháp và cuộc sốngTrong chúng ta, ai cũng phải trải qua thời thơ ấu, tôi cũng vậy, tôi có một tuổi thơ rất trong sáng, hồn nhiên và thật hạnh phúc. Nhưng bên cạnh cái hồn nhiên, trong sáng và không kém phần tinh nghịch ấy là vô số tội lỗi đã theo tôi mãi đến tận bây giờ.
Cầu ai an nghỉ bình yên
Phật pháp và cuộc sốngĐêm xuống rất sâu. Bóng tối len lỏi vào từng góc nhỏ của căn phòng, phủ lên những kỷ vật còn nguyên vị trí cũ, như thể mọi thứ vẫn đang chờ một người trở về. Chỉ có hơi ấm là đã rời đi, để lại một khoảng trống lạnh lẽo không cách nào lấp đầy. Trong sự tĩnh lặng ấy, người ở lại chợt hiểu thêm về tính không vĩnh cữu của đời sống – mọi hiện hữu rồi cũng đến lúc tan ra, dù lòng người chưa kịp chuẩn bị.
Xem thêm














