Mùa xuân muôn kiếp
Phải cởi bỏ những chướng ngại trong lòng thì mùa xuân muôn kiếp mới xuất hiện...
Chúng ta học và tu theo Phật có cái vui cạn và cái vui sâu.
Thứ nhất là cái vui do tùy hỷ thật dễ làm, không tốn công, chỉ xả tâm tật đố của mình là được.
Thứ hai là cái vui tốn công tốn của, xả bỏ tài vật của mình và xả bỏ những cái chứa chấp trong tâm niệm mình.
Hai cái đó xả được là có cái vui hỷ xả.
Thứ ba là cái vui pháp hỷ hay pháp lạc.
Cái vui này phải có công phu nghiền ngẫm, nghiên cứu Phật pháp chúng ta mới được niềm an vui trong đạo lý.
Thứ tư là thiền duyệt, thiền duyệt thì phải có công phu nhiều tháng nhiều năm tu hành mới được cái vui thiền duyệt.
Được cái vui thiền duyệt rồi cuối cùng mới được cái vui tịch lạc; tức là tâm lặng lẽ, rỗng rang không còn một niệm dấy động, thấy tất cả sự vật cái gì cũng nên thơ, đẹp đẽ.
Không còn phân biệt đây là xấu, kia là tốt, đây là hay, kia là dở, chỉ một niệm chân thật.
Cho nên trong nhà Thiền gọi là: “Xúc mục tức Bồ đề”; tức là nhìn cái gì cũng là Bồ đề, là giác ngộ; thấy người vật đều vui, đều đẹp.
Tất cả là mùa Xuân, không có cái gì buồn xấu.
Như vậy nếu tới được chỗ vui đó, thì chúng ta hưởng được mùa xuân vĩnh cửu, không bao giờ mất.

Thiền sư Phật Nhãn hiệu Thanh Viễn đời Tống ở Trung Hoa có một bài thơ nói về xuân như sau:
"Xuân nhật xuân sơn lý
Xuân sự tân giai xuân
Xuân quang chiếu xuân thủy
Xuân khí kết xuân vân
Xuân khách xuân tình động
Xuân thi xuân cánh tân
Duy hữu thức xuân nhân
Vạn kiếp nguyên nhất xuân."
Tạm dịch:
"Ngày xuân xuân trong núi
Việc xuân thảy đều xuân
Hồ xuân ánh xuân chiếu
Khí xuân kết mây xuân
Khách xuân lòng xuân động
Thi xuân xuân càng tươi
Chỉ có người biết xuân
Muôn kiếp một mùa xuân."
Tại sao toàn bài thơ câu nào cũng là xuân hết vậy?
Ngày xuân, xuân trong núi: Ngày xuân trong núi giống hệt như xuân hôm nay. Tức là ngày vui, vui ở trong núi.
Việc xuân thảy đều xuân: Nếu lòng mình nhẹ nhàng thêng thang, không buồn giận, hờn phiền, không dấy niệm phân chia thì cái gì cũng là xuân, thấy ai cũng đẹp đẽ dễ thương.
Sở dĩ chúng ta không vui được là vì thấy cái này xấu, cái kia tốt; thấy người này dễ thương, người kia dễ ghét...
Thấy người dễ ghét thì hết xuân, mặt xụ xuống làm sao vui được.
Còn thấy ai cũng dễ thương thì gặp ai mình cũng nở nụ cười, không phải xuân là gì? Trên mặt mình lúc nào cũng là mùa xuân, cho nên thấy cái gì cũng xuân. Tất cả đều là xuân.
Hồ xuân ánh xuân chiếu: Hồ nước mùa xuân ánh nắng mặt trời soi sáng dưới mặt hồ cũng xuân, cái gì cũng đẹp hết.
Khí xuân kết mây xuân: Mây loáng thoáng lưa thưa ở chung quanh núi, mái nhà, vườn cây là những mây nhạt gọi là xuân khí.
Xuân khí đó kết thành những cụm mây, những cụm mây đó cũng là mây xuân.
Như vậy nhìn người, nhìn mây, nhìn nước, nhìn vật cũng là xuân; tất cả đếu là xuân. Tại sao vậy?
Tại vì trong lòng vui tươi như mùa xuân nên thấy người cảnh đều xuân. Nếu trong lòng buồn bã như đêm ba mươi thì thấy cái gì cũng buồn bã tối đen.
Sở dĩ thấy cảnh vật ở ngoài đẹp là do trong lòng mình đẹp.
Khách xuân lòng xuân động: Như người khách trong mùa xuân, thấy cảnh đều vui theo, tức lòng động theo mùa xuân.
Thi xuân xuân càng tươi: Mùa xuân đã tươi rồi, thi nhân còn tô điểm làm cho nó tươi đẹp thêm.
Chỉ có người biết xuân, muôn kiếp một mùa xuân: Cảnh xuân, khách xuân, tình xuân v.v... là cái bên ngoài.
Chỉ có người biết được xuân, mới vui xuân muôn kiếp.
Mùa xuân đó là mùa xuân Di Lặc, cười hoài muôn kiếp, không bao giờ có vẻ mày sầu mặt héo.
Đó là mùa xuân tươi đẹp, đầy cả bầu trời, tràn trề cả nhân thế.
Quí vị có muốn hưởng mùa xuân này không? Nếu muốn thì phải tu từ cạn tới sâu.
Cạn nhất là từ bỏ tật đố để phát tâm tùy hỷ vui theo tất cả việc tốt, việc lành của mọi người.
Kế đó là xả từ vật chất của cải đến những bực bội cố chấp trong lòng được cái vui hỷ xả.
Rồi tới học hiểu giáo lý một cách đúng đắn, có niềm vui chân thật là cái vui pháp lạc.
Kế nữa là tu hành tiến tới an ổn được cái vui thiền định.
Cuối cùng là dứt sạch mọi vọng niệm được an vui, tự tại, chỉ một tâm thênh thang trong suốt, thì nhìn đời bằng một mùa xuân không đổi thay, bất diệt.
Xuân như thế mới là xuân Di Lặc, mới là xuân muôn đời muôn kiếp.
Nếu mùa xuân chỉ có ba tháng hoặc chỉ có ba ngày Tết, thì xuân đó quá hữu hạn; ngày này gượng cười, ngày mai gặp nhau quạu quọ, tức tối thì không có xuân.
Phải cởi bỏ những chướng ngại trong lòng thì mùa xuân muôn kiếp mới xuất hiện.
Mong rằng mùa xuân muôn kiếp sẽ đến với quí vị.
Trích trong: Những Cái Vui Trong Đạo Phật.
CÙNG NHAU XIỂN DƯƠNG ĐẠO PHẬT
Tuân theo truyền thống Phật giáo, chúng tôi cung cấp tài liệu giáo dục Phật giáo phi lợi nhuận. Khả năng duy trì và mở rộng dự án của chúng tôi hoàn toàn phụ thuộc vào sự hỗ trợ của bạn. Nếu thấy tài liệu của chúng tôi hữu ích, hãy cân nhắc quyên góp một lần hoặc hàng tháng.
STK: 117 002 777 568
Ngân hàng Công thương Việt Nam
(Nội dung: Họ tên + tài thí Xiển dương Đạo Pháp)
TIN LIÊN QUAN
Dành cho bạn
Cộng đồng Phật tử tại Séc về chùa Giác Minh cầu an đầu năm
Xuân Muôn NơiNgày 7/3/2026 (nhằm 19 tháng Giêng năm Bính Ngọ), tại chùa Giác Minh ở Praha (Cộng hòa Séc), đông đảo Phật tử Việt Nam đã trang nghiêm tham dự Lễ Thượng Nguyên - cầu an đầu năm Bính Ngọ, Phật lịch 2569.
200 lãnh đạo cấp cao của ACB đi lễ chùa đầu năm
Xuân Muôn NơiSáng ngày 16 tháng 1 năm Bính Ngọ (nhằm ngày 3/3/2026), Hội đồng Quản trị, Ban Giám đốc Ngân hàng Á Châu (ACB) đến Tu viện Khánh An (TP.HCM) dự khoá lễ cầu an đầu năm và chúc tết Thầy Viện chủ.
TP.HCM: Phật tử hoan hỉ đến chùa Vạn Thọ cầu an trong rằm tháng Giêng
Xuân Muôn NơiSáng ngày Rằm tháng Giêng năm Bính Ngọ (3/3/2026), đông đảo thiện nam tín nữ đã vân tập về Tổ đình Vạn Thọ (số 247 Hoàng Sa, P.Tân Định, TP. HCM) tham dự Lễ cúng Rằm tháng Giêng, phóng sanh và tụng kinh cầu nguyện quốc thới dân an, chúng sanh an lạc.
Mùa xuân của mẹ
Xuân Muôn NơiMỗi khi xuân chạm ngõ, tôi lại nghĩ nhiều hơn về hạnh phúc - thứ được chắt lọc từ những mùa xuân đã đi qua trong đời mẹ. Tôi lớn lên trong vòng tay yêu thương trọn vẹn của mẹ, nhưng chỉ khi hiểu chuyện, tôi mới nhận ra phía sau sự trọn vẹn ấy là biết bao điều mẹ đã thầm lặng hy sinh.
Xem thêm














