Nằm trên giường bệnh, mới biết mình tu đến đâu
Có một điều tôi thấy sau nhiều năm nhìn người bệnh, nhìn người già, nhìn cả những người từng “nói đạo” rất hay. Đến lúc đối diện cái chết, không phải ai cũng bình tĩnh như lời họ từng nói.
Có người cả đời nói: “Tôi hiểu vô thường.” nhân quả.
Nhưng nằm trên giường bệnh, mắt vẫn mở trừng trừng. Như đang chờ ai đó.
Tay vẫn bấu chặt.
Miệng vẫn hỏi: “đứa con mình thương về chưa?”
Trong đầu họ, cái chết không phải là sự thật tự nhiên. Nó là một cú cướp.
Cướp tuổi trẻ. Cướp người mình thương. Cướp những dự định chưa làm xong.
Sợ là chuyện bình thường.
Nhưng cái làm người ta hoảng loạn là vì cả đời họ không quen sống với sự thật. Họ quen né. Né đau. Né mất mát. Né già. Né bệnh.
Ngày bình yên thì bận kiếm thêm. Ngày bất an thì bận quên đi.
Còn “Pháp” họ để dành…tới lúc rảnh. Mà rảnh thì hiếm.
Thành ra, tới lúc cửa tử mở ra, họ mới lục lọi tìm chỗ bám.
Nhưng bám vào đâu bây giờ?
Tiền không đem theo được. Danh tiếng cũng không theo. Người thân cũng không theo.
Cái theo mình, chỉ là cái tâm mình đã chất chứa suốt đời.
Nghe hợp lý vậy thôi, nhưng động cơ thật là: mình muốn sống lâu để kịp hưởng.

Mình muốn có “bình an” để đỡ đau.
Mình muốn tu…để đời đừng đánh mình tan nát nữa.
Nên khi đời đánh cú cuối cùng, mình sụp.
Vì mình chưa từng thực hành pháp.
Tôi từng thấy có người ra đi rất khác.
Không phải họ không đau. Không phải họ không tiếc.
Nhưng trong mắt họ có một cái gì đó…không hoảng.
Họ bình thản như nhìn một ngọn đèn sắp tàn.
Không la hét.
Không vùng vẫy.
Không trách trời.
Không trách người.
Họ chỉ nói một câu vô thường đã đến. Tôi nghe xong, rợn người.
Vì câu đó không phải câu “tự trấn an”.
Nó là kết quả của cả một đời thực hành đúng. Sống đúng là gì?
Là lúc còn khỏe, mình đã tập buông những thứ nhỏ trước.
Buông một câu hơn thua. Buông một cơn nóng.
Buông cái thói muốn người khác phải hiểu mình.
Buông cái kiểu sống dựa vào lời khen.
Thấy tâm tham thì biết tham. Thấy tâm sân thì biết sân. Không tô son cho nó. Không gọi nó là “tính tôi vậy”.
Mỗi ngày mình bớt một chút. Bớt dính mắc Bớt đòi hỏi. Bớt mong mọi thứ phải theo ý mình.
Đến lúc chiếc áo này cũ thật rồi, mình chỉ thay áo. Chứ không thấy như bị lột da.
Người không sống với Pháp, đến cửa chết chỉ còn sợ hãi.
Người đã sống đúng Pháp, cái chết chỉ là lúc thấy chiếc áo đã cũ. Không oán. Không níu kéo. Chỉ lặng lẽ rời đi…với tâm nhẹ như mây.
CÙNG NHAU XIỂN DƯƠNG ĐẠO PHẬT
Tuân theo truyền thống Phật giáo, chúng tôi cung cấp tài liệu giáo dục Phật giáo phi lợi nhuận. Khả năng duy trì và mở rộng dự án của chúng tôi hoàn toàn phụ thuộc vào sự hỗ trợ của bạn. Nếu thấy tài liệu của chúng tôi hữu ích, hãy cân nhắc quyên góp một lần hoặc hàng tháng.
STK: 117 002 777 568
Ngân hàng Công thương Việt Nam
(Nội dung: Họ tên + tài thí Xiển dương Đạo Pháp)
TIN LIÊN QUAN
Dành cho bạn
Mỗi niệm từ bi khởi, một phần nghiệp vơi đi
Phật pháp và cuộc sống“Một niệm từ bi khởi lên, liền giảm đi một phần nghiệp. Một hành động thiện nhỏ, cũng đủ làm nhẹ đi rất nhiều khổ đau”.
Thảo thơm làng xóm quê mình
Phật pháp và cuộc sốngTôi về làng khi hoàng hôn đang dần buông, những dải mây bồng bềnh trôi về phương Bắc. Đứng lặng nhìn bầu trời, tôi càng thêm yêu làng xóm quê mình – miền quê bình dị, nơi mỗi lần trở về, tôi lại có cảm giác như được ôm trọn vào lòng, chẳng nỡ rời xa.
Niết-bàn hay Địa ngục bắt đầu từ cách mình nghĩ
Phật pháp và cuộc sốngNhiều người nói với tôi rằng cuộc sống bây giờ quá mệt mỏi. Mở điện thoại ra là thấy tranh cãi, hơn thua, ganh ghét, lo âu. Người ta dễ tức giận hơn, dễ bi quan hơn, và cũng dễ nhìn mọi thứ bằng ánh mắt nghi ngờ.
Thói quen nhiều đời: Gốc rễ của khổ đau
Phật pháp và cuộc sốngTu là quay về nhìn lại những gì đã huân tập quá lâu trong tâm mình…rồi kiên nhẫn chuyển hóa nó từng chút một.
Xem thêm














