Nhớ Tết quê nhà
Mỗi độ Tết đến, xuân về, khi hoa đào nở, mai vàng khoe sắc, trong tôi lại dâng lên nỗi nhớ da diết về những cái Tết quê nghèo mà đong đầy hạnh phúc thuở ấu thơ. Bởi vậy, Tết quê đã trở thành miền ký ức sâu lắng, in đậm trong tâm trí tôi.
Ngày ấy, gia đình tôi còn nhiều khó khăn. Cha mẹ quanh năm gắn bó với ruộng đồng. Ngoài việc đồng áng, cha còn nhận làm thuê đủ việc: vác gỗ, sửa nhà, ai nhờ gì làm nấy. Mẹ chăm chút mấy sào rau để vừa có thức ăn, vừa chắt chiu thêm ít tiền. Có một năm, khi Tết cận kề, dù trong nhà còn thiếu thốn, cha nói với chúng tôi: “Nhà mình nghèo nhưng vẫn phải có Tết”. Câu nói ấy như lời nâng đỡ tinh thần đầy yêu thương, để cả nhà giữ lấy niềm vui giản dị, hy vọng vào năm mới bớt nhọc nhằn.
Tết của nhà nghèo luôn bắt đầu bằng những nỗi lo: gạo có đủ ăn không, tiền may quần áo mới cho mấy đứa nhỏ đã có hay chưa… Thế nhưng, giữa bao bộn bề, cha mẹ tôi chưa bao giờ để Tết trôi qua nhạt nhòa. Nghĩ lại, lòng tôi không khỏi se sắt vì thương.

Tôi nhớ chiều hai mươi tám Tết, cả nhà quây quần ngồi gói bánh chưng. Mẹ tỉ mỉ rửa từng tàu lá dong, chọn những chiếc lá xanh lành, phẳng phiu. Cha lau lại chiếc khuôn gỗ cũ đã theo gia đình suốt bao năm. Anh em chúng tôi ngồi bên, phụ được chút nào hay chút nấy, nhưng phần nhiều khiến mẹ phải sửa lại. Cha không trách mà chỉ cười: “Tết mà, miễn vui là được”.
Nồi bánh chưng đỏ lửa suốt đêm trong gian bếp nhỏ. Hơi ấm lan tỏa quyện mùi lá dong, mùi nếp mới, mùi hạt tiêu và khói củi ngai ngái - những thứ tưởng chừng rất đỗi bình thường, nhưng lại trở thành ký ức theo tôi suốt cuộc đời. Cha thức canh lửa, mẹ tranh thủ muối dưa hành. Tôi nằm cuộn mình trong chăn, nửa thức nửa ngủ, nghe tiếng cha mẹ chuyện trò, là những câu chuyện lo toan nhưng vẫn xen lẫn tiếng cười ấm áp. Tuy chẳng có mâm cao cỗ đầy, tôi vẫn cảm nhận được niềm hạnh phúc trọn vẹn của gia đình mình.
Sáng mùng Một, căn nhà đơn sơ bừng sáng, cây đào trước sân hoa nở rộ, báo hiệu một năm mới đã về. Chúng tôi mặc bộ quần áo mới ríu rít chạy quanh sân, trong ánh mắt cha mẹ ngập tràn niềm hạnh phúc.
Xa quê, sống giữa thành phố rộng lớn, tôi mới thấm thía: Tết không đo bằng mâm cao cỗ đầy hay quần áo đắt tiền, mà hiện hữu trong khoảnh khắc gia đình sum họp, trong sự thấu hiểu của con cái về những vất vả của cha mẹ để các con có một cái Tết đầm ấm.
Những ngày cuối năm, hình ảnh thân thương Tết quê càng hiện lên rõ ràng: cha ngồi canh lửa nồi bánh chưng suốt đêm, đôi tay mẹ thoăn thoắt gói từng chiếc bánh, cây đào trước sân nở hoa mỗi dịp đầu xuân. Tất cả là điểm tựa dịu dàng để tôi nương náu mỗi khi lòng thấy chông chênh.
Mỗi mùa Tết, tôi luôn tự nhắc mình câu nói năm xưa của cha: “Nhà mình nghèo nhưng vẫn phải có Tết”. Với tôi, Tết chính là gia đình - là mái ấm được giữ gìn từ những điều bình dị nhất, mà cũng hạnh phúc nhất.
CÙNG NHAU XIỂN DƯƠNG ĐẠO PHẬT
Tuân theo truyền thống Phật giáo, chúng tôi cung cấp tài liệu giáo dục Phật giáo phi lợi nhuận. Khả năng duy trì và mở rộng dự án của chúng tôi hoàn toàn phụ thuộc vào sự hỗ trợ của bạn. Nếu thấy tài liệu của chúng tôi hữu ích, hãy cân nhắc quyên góp một lần hoặc hàng tháng.
STK: 117 002 777 568
Ngân hàng Công thương Việt Nam
(Nội dung: Họ tên + tài thí Xiển dương Đạo Pháp)
Dành cho bạn
Tân gia thời nay: Giữ hòa khí hay mâm cao cỗ đầy?
Phật pháp và cuộc sốngNgười muốn cúng chay thanh tịnh, người đòi làm tiệc mặn linh đình để đãi khách tân gia. Vì một mâm cỗ mà sinh ra bất hòa, tranh cãi ngay ngày đầu về nhà mới, liệu ngôi nhà ấy có thật sự còn “có lộc”?
Trưởng thành nội tâm, nền tảng của một đời sống tỉnh thức
Phật pháp và cuộc sốngTrong Phật pháp, người ta thường nói nhiều đến giác ngộ, giải thoát, tu tập cao siêu. Nhưng trước khi nói đến những tầng sâu ấy, có một bước rất căn bản mà ai cũng cần đi qua đó là trưởng thành nội tâm.
Từ bi không chỉ ở nơi lời nói, mà trong cách ta sống mỗi ngày…
Phật pháp và cuộc sốngNhiều người nghĩ từ bi là những điều lớn lao: cứu giúp người gặp nạn, làm từ thiện, cúng dường Tam bảo hay thực hiện những việc thiện có giá trị lớn. Nhưng thật ra, từ bi thường bắt đầu từ những điều rất nhỏ trong đời sống hằng ngày, từ cách chúng ta nghĩ, nói và ứng xử với những người xung quanh.
Hình thức chỉ là phương tiện, trọng tâm là sự chuyển hóa bên trong
Phật pháp và cuộc sốngPhật pháp là con đường của chuyển hóa, không phải con đường của "trình diễn". Nếu sau một thời gian tu, ta hiền hơn, bớt nóng giận hơn, biết thương người hơn, sống có trách nhiệm hơn, thì đó là dấu hiệu đang đi đúng hướng.
Xem thêm














