Tam Vũ diệt Phật: Pháp nạn thứ hai thời Bắc Chu Võ Đế Vũ Văn Ung
Tại Trung Hoa, sự hồng truyền của Phật Pháp đã giúp con người duy trì quy phạm đạo đức, nhân tâm hướng thiện, xã hội an định. Mặc dù vậy, Phật giáo đã gặp không ít lần kiếp nạn. Pháp nạn thứ hai trong tam Vũ diệt Phật xảy ra tại thời Bắc Chu Võ Đế Vũ Văn Ung.
Tam Vũ diệt Phật: Pháp nạn thứ hai
Trong lịch sử có ba vị “Võ Đế” và một vị “Tông Đế” vì phỉ báng Phật Pháp mà tạo thành tai nạn, không chỉ bách tính chịu khổ mà người diệt Phật cũng đều chịu quả báo.
Tam Vũ diệt Phật - Pháp nạn thứ hai trong lịch sử Trung Hoa mà Phật giáo gặp phải ở thời Bắc Chu Võ Đế Vũ Văn Ung. Thời kỳ cuối Nam Bắc Triều, Bắc Chu Vũ Đế Vũ Văn Ung là người có sức mạnh thần dũng anh vũ. Năm 574, Vũ Văn Ung tuyên bố không sợ xuống địa ngục, Phật, Đạo đều diệt, hủy hoại các kinh thư, tượng của Phật và Đạo, lệnh cho các hòa thượng, đạo sỹ phải hoàn tục.
Năm 575, ông 32 tuổi, đích thân dẫn quân chinh phạt Bắc Tề. Sau khi tiêu diệt Bắc Tề, ông ta lại cấm hai tôn giáo Phật và Đạo trong địa giới Bắc Tề, cướp đoạt 4 vạn ngôi chùa làm nhà ở, thiêu hủy Phật tích, cưỡng bức 3 triệu tăng ni hoàn tục, khiến cho miền Bắc dường như tuyệt tích Phật Pháp.
Bắc Chu Vũ Đế Vũ Văn Ung tuyên bố không sợ xuống địa ngục, Phật đạo đều diệt hết, đốt bỏ kinh thư, đập bỏ tượng Phật. Ông ta ra lệnh buộc các hòa thượng và đạo sĩ phải hoàn tục.
Quả báo 'diệt' 43 gia tộc dòng họ không còn 1 ai
Năm 577 sau khi tiêu diệt Bắc Tề, Chu Võ Đế lại đem chiếu lệnh phế trừ Phật giáo ban bố ở đất Bắc Tề, hạ lệnh diệt Phật trong lãnh thổ nước Tề trước đây, chùa chiền đều bị phá hủy hết. Tháng 6 năm sau chinh phạt Đột Quyết, khi đại quân tề tựu đầy đủ, Võ Đế mắc căn bệnh lạ, toàn thân nát rữa mà chết, khi đó tuổi mới 36.
Năm 581 Dương Kiên phế Bắc Chu xây dựng nhà Tùy. Sau khi nhà Tùy hoàn thành đại nghiệp thống nhất thiên hạ, kế thừa các biện pháp hưng Phật, lễ Phật, kính Phật thời Nam Bắc triều, lại dốc sức hoằng dương Phật pháp, khiến cho Phật giáo đang ở thời suy vi sau khi Chu Võ Đế diệt Phật nay lại trở nên hưng thịnh, đồng thời tạo tiền đề cho Phật giáo bước vào thời đại hoàng kim thịnh truyền vào đời Đường.
Năm Khai Hoàng thứ 11 triều Tùy, Đại phủ tự thừa Triệu Văn Xương đột nhiên bạo bệnh chết, duy còn trái tim vẫn ấm. Người nhà không dám liệm, sau đó ông lại sống lại, nói:
“Ta khi mới chết, có người dẫn ta đến chỗ Diêm La Vương. Diêm Vương hỏi ta: ‘Ngươi từ khi sinh đến giờ, đã làm những việc phúc gì?’. Ta trả lời rằng: ‘Con gia cảnh bần cùng, không có năng lực tạo dựng công đức. Chỉ có mỗi ngày chăm chỉ niệm kinh Phật’. Diêm Vương nghe mấy lời này, chắp tay cúi đầu, khen ngợi rằng: ‘Rất tốt’. Diêm Vương liền sai người dẫn ta về nhà, lệnh cho ta đi ra ở cổng Nam.
Đến cổng ta thấy Võ Đế ở trong phòng phía bên cổng, bị khóa 3 lớp khóa. Ông ấy nói với ta rằng: ‘Ông là người nước ta, tạm thời đến đây, ta muốn nói chuyện với ông’. Ta lập tức bái kiến. Võ Đế nói: ‘Ông có nhận ra ta không?’. Ta nói rằng: ‘Thần trước đây là thị vệ của bệ hạ’. Võ Đế bèn nói: ‘Ông là bề tôi xưa của ta, bây giờ về nhà, hãy thay ta nói với Tùy Hoàng Đế rằng, bao nhiêu tội lỗi của ta đều có thể biện giải minh bạch được, duy chỉ có tội diệt Phật pháp là quá nặng, không được xá tội, mong Tùy Đế gây dựng chút công đức cho ta. Hy vọng thông qua các việc thiện này chuộc lỗi, khiến ta được ra khỏi địa ngục’.
Ta tiếp nhận lời ủy thác rồi đi. Đến khi ra khỏi cổng Nam, nhìn thấy trong hố phân lớn có tóc của một người nổi lên trên, bèn hỏi người dẫn đường. Người dẫn đường nói: ‘Đây là đại tướng Bạch Khởi của nước Tần, bị cầm tù ở nơi này, tội ác vẫn chưa hết’”.
Văn Xương về đến nhà thì sống lại, bèn đem những việc này tấu lên hoàng thượng Dương Kiên. Dương Kiên bè lệnh cho người trong thiên hạ xuất tiền theo nhân đinh để làm pháp sự siêu độ cho Chu Võ Đế. Cử hành đại tế lễ 3 ngày, đồng thời ghi chép lại những việc này, viết trong “Tùy thư ”.
CÙNG NHAU XIỂN DƯƠNG ĐẠO PHẬT
Tuân theo truyền thống Phật giáo, chúng tôi cung cấp tài liệu giáo dục Phật giáo phi lợi nhuận. Khả năng duy trì và mở rộng dự án của chúng tôi hoàn toàn phụ thuộc vào sự hỗ trợ của bạn. Nếu thấy tài liệu của chúng tôi hữu ích, hãy cân nhắc quyên góp một lần hoặc hàng tháng.
STK: 117 002 777 568
Ngân hàng Công thương Việt Nam
(Nội dung: Họ tên + tài thí Xiển dương Đạo Pháp)
TIN LIÊN QUAN
Dành cho bạn
Lâm chung thấy Phật
Tư liệuÔng Hóa chồm người dậy, một tay ôm ngực, tay kia bịt miệng, cố ghìm cơn ho đang cuộn lên như sóng dữ. Mỗi lần ho, toàn thân ông lại run lên. Cảm giác như có hàng ngàn mũi kim đâm xuyên lồng ngực. Hơi thở trở nên khó nhọc.
Tôn Ngộ Không: Vì sao phải buông bỏ danh hiệu Đại Thánh?
Tư liệuTừng tự tay xóa tên mình trong sổ sinh tử của Diêm Vương để mưu cầu sự bất tử, nhưng cuối cùng, Tôn Ngộ Không lại chấp nhận một cái tên rất bình thường: Hành Giả. Hành trình hạ mình từ một kẻ “ngang trời” xuống làm người tập đi, hóa ra, lại là con đường tự cứu duy nhất cho những cái tôi đang lạc lối.
Ngộ Không: Cái tên mang nghịch lý lớn nhất Tây Du Ký
Tư liệuMang pháp danh nhắc nhở về sự buông xả nhưng cả đời lại đi vun vén cho cái tôi ngạo mạn, hành trình “Ngộ Không mà chưa ngộ” của lão Tôn chính là nghịch lý lớn nhất tác phẩm, đồng thời là tấm gương soi cho rất nhiều người hôm nay.
Giải mã đội hình Tây Du: Năm thầy trò là một con người đang tu tập
Tư liệuTrên đường sang Tây Trúc, thầy trò Đường Tam Tạng không chỉ là một đoàn người vượt núi băng rừng để thỉnh kinh. Dưới ánh sáng Phật học, đội hình ấy còn gợi hình ảnh một thân tâm đang tu tập: trí tuệ đi trước, tín tâm giữ hướng, định lực nâng đỡ và phàm tâm được rèn giũa qua chính gánh nặng của mình.














