Thượng cầu Phật đạo

Người xuất gia có hai nhiệm vụ chính là thượng cầu Phật đạo và hạ hóa chúng sanh. Điều này ai đặt định cho mình?

Nhiều huynh đệ nghĩ không ai đặt định hết, do vậy muốn làm hay không làm cũng được.

Tự kiếm chỗ tu miễn sao có cơm ăn, có phương tiện sinh hoạt là đủ rồi, việc gì phải hạ hóa chúng sanh chi cho mệt.

Nói như vậy nghe có thông không?

Nhiệm vụ của một người đệ tử Đức Phật là phải đầu đội vai mang, giác ngộ cho mình rồi tiếp tục giúp người khác giác ngộ.

Nếu chẳng như thế coi chừng mang lông đội sừng không có ngày ra. Bởi vì ta đã vai mượn của đàn na tín thí quá nhiều, nhân duyên quả báu không phải là việc có thể xem thường.

Đã vay thì phải trả, trong luật nhân quả không có chuyện quỵt nợ được đâu.

Nên nhớ dè dặt chớ có buông lung.

Thượng cầu Phật đạo là sao?

Cầu Phật đạo là cầu cái gì?

Không phải học thuộc năm bộ kinh bảy bộ luận, chứng chỉ Hán học, Sử học… mà thượng cầu Phật đạo là chỗ thâm nhận.

Trong nhà thiền nói đó là kiến tánh, nhận ra ông chủ và sống được với ông chủ của chính mình.

Tỉnh giác nhận ra ông chủ đừng để bị xoay chuyển bởi vọng tưởng.

Cầu Phật đạo là như vậy.

Cho nên tụng kinh tọa thiền nhiều thì tốt, không tụng kinh tọa thiền sẽ bị rầy. Tại sao?

Vì ta chưa nhận diện và làm chủ được mình, chưa làm tròn nhiệm vụ thượng cầu Phật đạo, do vậy phải hành trì theo quy chế chung.

Hàng ngày tụng kinh, ngồi thiền mấy thời, dù bệnh tật cũng phải ráng vượt qua.

Có người đặt vấn đề, tu thiền tại sao phải áp đặt vô khuôn khổ cho cực.

Ngồi làm gì bốn năm thời một ngày, đau chân muốn chết luôn.

Hòa thượng nói vui: “Dễ mà, nếu tôi gõ đầu mấy chú thấy rắn độc lòi ra thì phải tiếp tục ngồi, ngồi nhiều hơn nữa. Khi nào nó không lòi ra thì cho mấy chú xuống núi”.

Hòa thượng dạy phải làm chủ các vọng tưởng, các dấy niệm.

Khi dấy niệm khởi lên mình biết, cái biết đó là trí tuệ, nhà thiền gọi là “liễu liễu thường tri”.

Chúng ta ai cũng sẵn tánh biết, nó luôn có mặt không khi nào vắng.

Nửa đêm đang ngủ, có tiếng động mình biết rõ ràng đó là tiếng người đi lại hay tiếng xe chạy hoặc tiếng chó sủa.

Rõ ràng cái biết luôn thường trực.

Tuy nhiên nếu không dừng ở đó, nghe tiếng động giật mình, thao thức không ngủ tiếp được hoặc tức giận đùng đùng thì cái biết chân thật đã bị tâm hư dối phân biệt, vọng động che khuất rồi.

Hòa thượng thường hay nhắc chúng tôi, cái biết chân thật không bao giờ phụ bạc mình nhưng chúng ta cứ quay lưng với nó, chạy theo những bóng dáng bên ngoài.

Tiếng con chó sủa biết con chó sủa nhưng không chịu dừng, ngang đó suy nghĩ thêm.

Con chó sủa ai, giờ này ai đi ngang hay là có ma?

Ma gì đây? Ma có đầu, ma không đầu, ma có chân, ma không chân…

Tưởng tượng ra một loạt như thế.

Do không dừng được nên ảo giác dẫn đi xa mịt mù.

Sáng ra kể lại cho huynh đệ nghe, hôm qua tôi chiêm bao thấy con ma lớn quá, chân dài cả thước, áo của nó đen thui, đầu tóc bù xù hôi hám, nó rượt tôi chạy muốn chết.

Sự thực nếu là con ma thiệt thì vị ấy đã đứng tim chết tại chỗ, đừng nói chạy nổi.

Đó chỉ là những tưởng tượng mà thôi.

Lời nguyện “Tình dữ vô tình đều trọn thành Phật đạo” có nghĩa là gì?

Thượng cầu Phật đạo  1

Tại sao người xưa thâm nhập và sống được với cái chân thật dễ dàng còn chúng ta thì không? Vì chúng ta đa tưởng tượng, quen sống với vọng động.

Chư vị Tổ sư ngày xưa đa số sống trên núi non, không nghe nói các Ngài có môn đệ, nhưng khi ngộ đạo rồi thì học chúng các nơi tự tìm đến.

Hành trạng của chư vị Tổ sư kể lại, các Ngài sống trên núi chỉ uống nước suối, ăn rau rừng, hái lá cây làm phương tiện che thân.

Vậy mà các Ngài vẫn sống tự tại, an nhàn với trời trăng mây nước, với núi rừng bao la.

Có những chi tiết trong sử khiến chúng ta hãi hùng kính phục, tại sao các Ngài có thể sống được như vậy?

Bởi vì khi đã quyết chí tu hành, người xưa buông quách hết chứ không còn nhớ ba má, nhớ đất đai, địa vị và nhiều nhân duyên khác như chúng ta.

Chỉ có như thế người xưa mới thanh thản vui vẻ sống đời Tăng sĩ.

Tất cả đều trải qua sự tôi luyện trong điều kiện cực kỳ khó khăn nguy hiểm, mới có được sự vững vàng kiên định như thế.

Ngược lại chúng ta thiếu sự tôi luyện nên sanh ra nhát nhúa không dám dấn thân.

Nói buông mà thực sự chưa buông được bao nhiêu. Chúng ta phải làm sao để được an ổn thực sự. Danh tuy nhỏ không đáng gì hết mà buông không được.

Biết đời sống vô thường giả tạm cũng không tìm được niềm an vui chân thật. Không làm chủ được mình thì dở quá, phải không?

Nếu biết phản quan chính mình, sống bình thường, ngủ nghỉ, làm việc bình thường nhưng luôn có trí tuệ chiếu soi thì an ổn thôi.

Đối diện với bất cứ sự duyên gì, chúng ta phải biết phản quan và kiểm tra kịp thời, nhịp nhàng để giữ vững sự sáng suốt tỉnh táo, chủ động đối với tất cả pháp trần.

Xuất gia tu hành rồi cần có công phu đảm bảo, sao cứ đặt vấn đề phải làm này làm kia, như thế không đúng đâu.

Luôn nhìn lại mình để kiểm điểm xem công phu và chỗ đang sống như thế nào, đừng để thời gian qua suông uổng lắm.

Trích trong: Buông bỏ.

gg follow

CÙNG NHAU XIỂN DƯƠNG ĐẠO PHẬT

Tuân theo truyền thống Phật giáo, chúng tôi cung cấp tài liệu giáo dục Phật giáo phi lợi nhuận. Khả năng duy trì và mở rộng dự án của chúng tôi hoàn toàn phụ thuộc vào sự hỗ trợ của bạn. Nếu thấy tài liệu của chúng tôi hữu ích, hãy cân nhắc quyên góp một lần hoặc hàng tháng.

STK: 117 002 777 568

Ngân hàng Công thương Việt Nam

(Nội dung: Họ tên + tài thí Xiển dương Đạo Pháp)

Hành trình nhân sinh

Phật giáo thường thức 17:45 12/05/2026

Đời người tựa sát-na phù du giữa vô tận, mỏng manh như sương khói, đan xen giữa khổ lụy và dục lạc. Thế nhưng, chính trong thân phận hữu hạn này lại ẩn tàng hạt mầm siêu việt. Kiếp nhân sinh, xét cho cùng, là một trường học lớn mà mỗi khoảnh khắc trôi qua đều là một bài học để hành giả nhận diện chân lý tối thượng.

Duyên nghiệp có thể giải quyết theo tinh thần nhà Phật

Phật giáo thường thức 16:11 12/05/2026

Hỏi: Bạch Hòa thượng, con năm nay bị sao Thái Bạch lại nhằm năm tuổi, không biết do sao hạn hay do căn nghiệp nhân quả của con, mà mấy tháng vừa qua con gặp nhiều phiền não về tiền tài vật chất và cả tinh thần. Kính xin Hòa thượng cho con lời khuyên.

Làm sao hướng dẫn cha mẹ hướng về đạo khi cơ duyên chưa đến?

Phật giáo thường thức 14:27 12/05/2026

Hỏi: Kính bạch Hòa thượng, làm sao hướng dẫn cha mẹ hướng về đạo khi cơ duyên chưa đến. Người thì thích danh, người thì thích tiền bạc?

Hy vọng và bám víu con đường dẫn đến thất vọng và sầu não

Phật giáo thường thức 13:30 12/05/2026

Bất cứ cái gì mà chúng ta hy vọng và mong đợi, nếu chúng ta bám víu vào chúng, sẽ đưa chúng ta đến chỗ thất vọng và sầu não. Lý do chính là những gì mà chúng ta bám víu và dính mắc đều sinh rồi diệt.

Xem thêm