Thứ ba, 30/06/2015, 14:40 PM

Tiếng cầu cứu của cựu TNXP Nguyễn Thị Xuân

Dò dẫm, lần sờ từng bước đi trên con đường nhỏ bị ngập nước, bà Xuân tiễn chúng tôi ra cổng trong tiếng nói nấc nghẹn: “Anh ơi! Anh cố giúp ba đứa cháu của tôi nhé, tôi già bệnh tật mù lòa chết cũng không sao. Nhưng cứ nghĩ đến ba đứa cháu tôi lại tủi thân, lại khóc….”. 

Sau cơn bão số một, chúng tôi nhận được điện thoại của ông Phan Thanh Dân – Phó Chủ tịch UBND xã Hồng Đức, huyện Ninh Giang, tỉnh Hải Dương nói giọng buồn tủi: “Gia đình cựu thanh niên xung phong Nguyễn Thị Xuân ở địa phương chúng tôi bây giờ khổ quá anh ạ! bà Xuân bây giờ mắt phải lại bị mù, con trai lên cơn động kinh bỏ nhà đi hơn hai tháng nay để lại 3 đứa trẻ nheo nhóc, đói khát cho người mẹ bệnh tật. Địa phương chúng tôi không có cách gì giúp anh ạ!”.

Nghe xong cuộc điện thoại của ông Phó Chủ tịch UBND xã Hồng Đức, lòng chúng tôi rối bời khi nghĩ về cảnh người mẹ nghèo là cựu TNXP, bộ đội Trường Sơn suốt ngày đi ăn xin để nuôi người con thần kinh và 3 đứa cháu mồ côi, trong khi người con dâu bị bệnh ung thư đã mất. 

Tiếng cầu cứu của cựu TNXP Nguyễn Thị Xuân 1
 
Sau bão, con đường dẫn vào nhà cựu TNXP Nguyễn Thị Xuân nước ngập úng, căn nhà cấp bốn nhỏ thó nằm giữa biển nước mênh mông. Đứng từ xa chúng tôi đã thấy 4 bà cháu đang kê đồ đạc lên giường để tránh nước. Vừa lần sờ thành giường mời chúng tôi ngồi, bà Xuân cho biết: “Sau khi đọc bài báo của chú viết về hoàn cảnh gia đình. Cách đây gần 3 tháng nhóm phật tử chùa Linh Sơn trên Hà Nội có về hỏi thăm, cho 40 kg gạo và 500 nghìn đồng. Đồng thời đề nghị hỗ trợ gia đình đưa hai cháu lớn về làng trẻ em SOS Thái Bình, hay Hải Phòng gì đó. Nhưng bố cháu không cho đi. Hơn hai tháng nay mắt bên phải của tôi bị mù không nhìn thấy gì, cùng thời gian đó, thằng Đoàn lên cơn động kinh cũng bỏ nhà đi luôn. Bây giờ cũng không biết sống chết ở đâu. Nó bỏ lại cho tôi 3 đứa con nheo nhóc này đây”. Vừa nói, bà Xuân vừa lấy tay gạt những giọt nước mắt mờ đục lăn trên gò má đen sạm, nhăn nheo.

Ngồi bần thần trong căn nhà hôi hám, ẩm thấp, ngập nước do cơn bão số 1 và tiếng khóc ai oán của bà Xuân. Chúng tôi nhớ lại câu chuyện buồn về gia đình, về thân phận và những đứa cháu khốn khổ của bà. Năm 1971 nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, bà Xuân hăng hái lên đường tham gia thanh niên xung phong, bà được biên chế vào đơn vị N87 - B67- Đoàn 559 làm đường giao thông tuyến đường 9 Nam Lào đóng tại khu 4 thuộc hai tỉnh Hà Tĩnh và Quảng Bình. Năm 1973 bà được nghỉ phục viên. Vì ở quê không còn người thân thích và không có ruộng đất, bà đành ngược lên Hà Giang làm thuê. Sau nhiều năm sinh sống tại mảnh đất bom đạn và nhiễm chất độc hoá học do bom mỹ cày phá, bản thân bà Xuân bị nhiễm bệnh. Biết thân phận hẩm hiu và bản thân mang đầy bệnh tật. Năm 1982, 1984 bà đi “xin” được hai người con 1 trai, 1 gái là chị Nguyễn Thị Nga và anh Nguyễn Văn Đoàn. Tưởng chừng cuộc sống nghèo khó sẽ mỉm cười với 3 mẹ con nghèo bệnh tật. Nhưng do ảnh hưởng của bà Xuân, nên hai người con của bà không được khôn ngoan, lúc nào cũng như người mất hồn, ngây dại. Cách đây 4 năm chị Nga bỏ nhà đi mất tích. Bao nhiêu hi vọng và cuộc sống tươi sáng và tình yêu bà Xuân đều dành hết vào người con trai út Nguyễn Văn Đoàn.
Tiếng cầu cứu của cựu TNXP Nguyễn Thị Xuân 2
 
Thương cảm với số phận hẩm hiu, bệnh tật, Năm 2005 anh Đoàn và chị Nguyễn Thị Hương xây dựng vợ chồng. Và rồi lần lượt các người con của hai vợ chồng chào đời. Nguyễn Thị Phương Yến Nhi (2006), Nguyễn Đại Anh (2008) và Nguyễn Hải Anh (2014). Lúc bé Hải Anh chào được được 5 tháng cũng là lúc chị Hương được chẩn đoán bị bệnh ung thư di căn giai đoạn cuối. Cuộc sống vốn đã khó khăn cho cả gia đình, giờ đây càng túng quẫn hơn khi người vợ mắc bệnh hiểm nghèo. Vay chạy và cầm cố những gì có thể, anh Đoàn cũng chỉ có được ít tiền mua thuốc giảm đau cho vợ. Nén nỗi đau khi không có tiền chạy chữa cho vợ, anh Đoàn đành nhìn chị Hương bị bệnh tật hành hạ trong nỗi đau tuyệt vọng và rồi căn bệnh ung thư di căn đã cướp đi sinh mạng của chị Hương vào tháng 9 năm 2014 để lại cho anh 3 người con thơ. Cùng thời điểm này anh bị tai nạn lao động ở vùng đầu, nên mỗi khi thời tiết thay đổi, anh lại ngây dại và thơ thẩn.

Thương con, thương cháu, bà Xuân đành bỏ mảnh đất Hà Giang trở về trông nom các cháu. Hai mẹ con bà Xuân và 3 đứa cháu nhỏ không nghề nghiệp, không mảnh đất cắm rùi và nhà cửa. Cuộc sống của 5 con người ấy phải dựa vào sự cưu mang, đùm bọc của dân làng Đồng Lạc. Không nghề nghiệp, không nhà cửa và bản thân mang bệnh. Hàng ngày bà Xuân đi các vùng trong huyện, thậm chí lên cổng bệnh viện Hải Dương để ăn xin. Còn anh Đoàn hôm nào khoẻ mạnh, bệnh không tái phát, 4 bố con bồng bế nhau đi hát rong. Chứng kiến cảnh đó, ai trong làng cũng xót xa. 

Nhớ lại câu chuyện buồn của gia đình bà Xuân, chúng tôi quên mất sự có mặt của bà Đoàn Thị Lập, người hàng xóm đã đến từ lúc nào. Trên tay bà Lập là bát cơm nguội với một ít thức ăn. Vừa cho bé Hải Anh ăn, bà Lập chua xót: “Suốt đêm qua, tôi không tài nào chợp mắt được, chỉ sợ mưa to, gió to làm đổ nhà bà Xuân, rồi lấy gì mà ở. Biết hai hôm nay mấy bà cháu không có gì ăn, nhà còn ít cơm nguội mang sang cho. Tội nghiệp mấy đứa nhỏ, khổ thân bà Xuân…”
Tiếng cầu cứu của cựu TNXP Nguyễn Thị Xuân 3
 
Tiếng cầu cứu của cựu TNXP Nguyễn Thị Xuân 4
 
Gạt những giọt nước mắt lăn trên gò má sạm đen, nhăn nheo và khắc khổ, bà Xuân nói trong tiếng nấc nghẹn: “Không biết ông trời có mắt không mà đày đoạ gia đình tôi khổ thế này. Bao nhiêu sức khoẻ, tuổi thanh xuân tôi đều cống hiến cho chiến trường. Thế mà giờ đây cuộc sống của gia đình, con cháu tôi khổ sở như thế này. Nếu như thằng Đoàn ở nhà thì mấy bố con dắt díu nhau đi hát rong còn được ít tiền mua gạo. Giờ nó bỏ nhà đi không biết còn sống hay đã chết. Tôi giờ bệnh tật hành hạ, thân tàn sức kiệt đành buông xuôi cho số phận”.

Nghe những dòng tâm sự từ đáy lòng của cựu TNXP, mù loà, bệnh tật đang phải gồng mình ngày nuôi 3 đứa cháu nhỏ mồ côi và sống trong niềm tuyệt vọng ngóng chờ tin người con trai duy nhất bị thần kinh bỏ nhà đi, chúng tôi cũng cảm thấy bất lực. Nhìn quanh nhà bà Xuân nước ngập lênh láng, không có gì đáng giá ngoài kỷ niệm chương của Đoàn 559 và giấy chứng nhận Hội Truyền thống Trường Sơn treo ở góc tường. Góc giường là một đống quần áo rách, cáu bẩn cùng đồ đạc vất chỏng trơ, ba đứa trẻ tranh nhau ăn bát cơm nguội hàng xóm vừa cho khiến chúng tôi buồn tủi.

Dò dẫm, lần sờ từng bước đi trên con đường nhỏ bị ngập nước, bà Xuân tiễn chúng tôi ra cổng trong tiếng nói nấc nghẹn: “Anh ơi! Anh cố giúp ba đứa cháu của tôi nhé, tôi già bệnh tật mù loà chết cũng không sao. Nhưng cứ nghĩ đến ba đứa cháu tôi lại tủi thân, lại khóc….”. Trên suốt quãng đường trở về, chúng tôi luôn bị ám ảnh câu nói của bà Xuân. Hình ảnh ba đứa trẻ thơ ngồi một góc giường tranh nhau ăn và một cựu TNXP bệnh tật, bất lực, đang thở dài kêu cứu cho ba đứa cháu. 

Những người làm truyền thông Phật giáo chúng tôi, chỉ biết thương cảm và truyền tải thông tin, hoàn cảnh của gia đình cựu TNXP Nguyễn Thị Xuân tới mọi người, bạn đọc và phật tử. Thông qua bài viết này, chúng tôi mong rằng, các phật tử, mọi người, mọi tấm lòng hảo tâm hãy cùng chung tay sẻ chia sự khốn khó với gia đình bà Xuân. Cứu một người phúc đẳng hà sa, cho đi càng nhiều thì chúng ta càng nhận được nhiều niềm vui và may mắn. 

Mọi sự giúp đỡ xin gửi về, bà Nguyễn Thị Xuân, xóm Tây, thôn Đồng Lạc, xã Hồng Đức, huyện Ninh Giang, tỉnh Hải Dương.
Số điện thoại 01635712051

Đức Tuỳ
gg follow

CÙNG NHAU XIỂN DƯƠNG ĐẠO PHẬT

Tuân theo truyền thống Phật giáo, chúng tôi cung cấp tài liệu giáo dục Phật giáo phi lợi nhuận. Khả năng duy trì và mở rộng dự án của chúng tôi hoàn toàn phụ thuộc vào sự hỗ trợ của bạn. Nếu thấy tài liệu của chúng tôi hữu ích, hãy cân nhắc quyên góp một lần hoặc hàng tháng.

STK: 117 002 777 568

Ngân hàng Công thương Việt Nam

(Nội dung: Họ tên + tài thí Xiển dương Đạo Pháp)

TIN LIÊN QUAN

Bài pháp được viết giữa dòng sông Lô

Gieo mầm thiện 14:31 20/05/2026

Chiều 18/5, khi mạng xã hội phủ kín những lời cầu nguyện và tiếng khóc nghẹn quanh vụ đuối nước thương tâm khiến 5 cháu nhỏ tử vong trên dòng sông Lô, có một người đàn ông lặng lẽ chạy xe máy từ xã Hải Lựu (tỉnh Phú Thọ) xuống hiện trường.

Xem thêm