Từ xóm buồn nghĩ về 10 thập niên đời người
Cái xóm gì mà buồn hiu! Thiệt bụng là tui hổng có ý định thốt lên câu nói đó nhưng khi nghe cha tôi kể xóm mình giờ vắng hoe, tôi chạnh lòng. Một cái gì đó len lỏi trong lòng không thể gọi tên.
Từ dạo ông Nội tôi mất cách đây gần 3 năm thì hình như trong xóm chẳng còn “lão đại” nào nữa (ông nội tôi thọ 99 tuổi). Bà Ba cách nhà vài bước, hơn 100 tuổi cũng đã theo ông bà. Bà Chín kế bên thì vừa mới mất. Có gia đình hai năm mất 6 người.
Cái xóm nhỏ từ đầu trên xóm dưới hình như chưa tới chục căn nhà. Người già thì đi gần hết, người trẻ thì xa xứ mưu sinh lập nghiệp, chỉ còn lại thế hệ lưng còng như cha tôi. Cả xóm không có đứa con nít.
Bóng chiều leo lét bên sông, những ánh mắt hoen mờ xa xăm dõi vào không gian vô định như đợi “chuyến tàu hoàng hôn” hay đợi những đứa con về. Buồn thay, tôi cũng là một trong những đứa con viễn xứ.

Những giai đoạn đời người được ghi lại trong các chú giải (Aṭṭhakathā) như Thanh Tịnh Đạo - Visuddhimagga gọi là 10 thập niên đời người
1. Mandadasaka (1-10 tuổi) - Thập niên yếu đuối
2. Khiḍḍādasaka (11-20 tuổi) - Thập niên vui chơi
3. Vaṇṇadasaka (21-30 tuổi) - Thập niên sắc đẹp
4. Baladasaka (31-40 tuổi) - Thập niên cường tráng
5. Paññādasaka (41-50 tuổi) - Thập niên trí tuệ
6. Hānidasaka (51-60 tuổi) - Thập niên suy giảm
7. Pabbhāradasaka (61-70 tuổi) - Thập niên dừng lại
8. Vaṅkadasaka (71-80 tuổi) - Thập niên cong lưng
9. Momūhadasaka (81-90 tuổi) - Thập niên lú lẫn
10. Sayanadasaka (91-100 tuổi) - Thập niên nằm nghỉ
Dẫu biết rằng không ai tránh được định luật của vô thường, nhưng hầu như chúng ta khó chấp nhận được những điều xảy ra cho người thân và chính bản thân mình.
Một sớm mai thức giấc, vô thường chợt ghé thăm. Vô thường ở đây không chỉ là sự mất mát chia ly mà còn là sự đổi thay, bệnh tật, già yếu của cơ thể vật lý, sa sút về tinh thần, những cảm xúc buồn vui bất chợt cũng đến đi theo lẽ vô thường...
Vô thường không chờ khi chúng ta già úa lú lẫn, vô thường luôn có mặt bất cứ lúc nào trong đời sống quanh ta. Vô thường trong cơn gió lốc ngày mưa, hanh hao ngày nắng, trong cái hạn hán miền Tây hay lụt lội tại các vùng miền, trong hạt lúa bà phơi, trong từng nụ cười chưa kịp tắt của lũ trẻ tắm sông hay lũ vịt chạy đồng. Vô thường âm thầm nhưng ở khắp mọi nơi trong từng giây phút (quê tôi bây giờ khó mà tìm thấy cánh đồng nào cả).
Vô thường đẹp nhưng buồn. Vì bản chất cuộc sống vốn là như thế. Ngắm hoàng hôn là đang thưởng thức nét đẹp của vô thường, và rồi để lại sau đó là màn đêm u tịch, buồn chứ.
Người thấy ra vô thường, sống hay mất đều thuận theo lẽ vô thường, an nhiên tự tại trong cái lao xao thay đổi của thời cuộc, không bám chấp, nặng lòng với được mất hơn thua của người đời giữa chốn nhân gian.
Thương cái xóm gì mà hiu quạnh. Cha tôi thì nói “nhưng cũng vui con à”. Có những niềm vui mà người Sài Gòn hay thành phố không có được. Tôi chạnh lòng. Hẹn ngày về không xa…
CÙNG NHAU XIỂN DƯƠNG ĐẠO PHẬT
Tuân theo truyền thống Phật giáo, chúng tôi cung cấp tài liệu giáo dục Phật giáo phi lợi nhuận. Khả năng duy trì và mở rộng dự án của chúng tôi hoàn toàn phụ thuộc vào sự hỗ trợ của bạn. Nếu thấy tài liệu của chúng tôi hữu ích, hãy cân nhắc quyên góp một lần hoặc hàng tháng.
STK: 117 002 777 568
Ngân hàng Công thương Việt Nam
(Nội dung: Họ tên + tài thí Xiển dương Đạo Pháp)
TIN LIÊN QUAN
Dành cho bạn
Bến bờ bình yên
Phật pháp và cuộc sốngNhân gian trôi dạt giữa muôn nỗi thương đau, không phải vì thế giới này thiếu vắng bình yên, mà bởi chúng ta mải miết đi tìm những điều chính mình không thật rõ. Cuộc đời là giấc mộng hư ảo, hay ta đang tự huyễn hoặc trong cơn chiêm bao vô tận của ham muốn và lo âu?
Dừng lại
Phật pháp và cuộc sốngCó một bức ảnh mà tôi rất yêu thích. Điều đặc biệt là trong bức ảnh ấy, gương mặt tôi lại mờ đến mức gần như không thể nhận ra. Chỉ thấy rõ phía sau là ngọn núi sừng sững giữa đất trời. Còn con người đứng phía trước nhòe đi trong sáng và tối, trong gió, trong không gian bao la của vũ trụ.
Ngàn năm vẫn mới bóng hình Như Lai
Phật pháp và cuộc sốngCon tìm dáng Phật ngoài đời/ Nào hay Phật vẫn mỉm cười trong tâm./ Bồ Đề bóng đổ âm thầm/ Che con qua mấy nỗi lầm trần ai...
Mùa thi thương nhớ...
Phật pháp và cuộc sốngTháng Sáu về. Những cơn mưa đầu mùa bất chợt ghé ngang phố thị, những chùm phượng đỏ rực trên sân trường và những gương mặt học trò mang theo bao hồi hộp trước kỳ thi cuối cấp.














