Vì sao ta ít khi an vui mà nỗi buồn lại cứ bám hoài trong tâm?
Có bao giờ tự hỏi: Sao một chuyện buồn lại nhớ hoài không dứt? Còn những điều vui thì vừa đến, đã vội trôi?

Buồn nương trên niềm vui mà biểu hiện, vui nương trên nỗi buồn mà lập thành
Sao những lời khiến ta tổn thương lại in sâu như vết khắc?
Còn những câu dễ thương, nhẹ nhàng thì chỉ lướt qua như cơn gió?
Không chỉ riêng ai.
Khoa học ngày nay cũng đã chỉ ra rằng: Con người có khuynh hướng tìm và lưu giữ điều tiêu cực nhiều hơn điều tích cực.
Nghe đâu có thị phi thì chú ý. Thấy ai sơ suất thì nhớ.
Người làm mình buồn thì ghi trong lòng mãi mãi.
Còn ai từng giúp mình đôi khi lại quên mất.
Nỗi đau dễ in hơn niềm vui. Lời mắng dễ nhớ hơn lời khen.
Và những điều làm ta tổn thương lại bám lâu trong ký ức như cái bóng không rời.
Nhưng điều này…Đức Phật đã dạy từ hơn 25 thế kỷ trước:
Tâm không được rèn luyện thì sẽ bị cuốn theo bất thiện pháp.
Cái gì mạnh, sốc, dính mắc tâm liền nắm lấy. Và hễ dính rồi thì khổ bắt đầu.
Cho nên, nếu muốn đời mình bớt nặng không cần đợi hoàn cảnh thay đổi, mà phải học cách đổi hướng vận hành của tâm.
Đức Phật không bắt ta “phải vui”.
Ngài chỉ dạy: Hãy an trú vào những pháp thiện.
Khi tâm đứng đúng chỗ thì tự nhiên sẽ an.
Còn tâm phóng theo bất thiện thì dù ở đâu, cũng là khổ.
Vậy làm sao để bất thiện không kéo ta đi?
Khi tâm bất thiện khởi phải biết quan sát.
Nếu không quan sát được thì dùng một trong những phương pháp sau để đối trị:
1. Thay thế suy nghĩ đưa tâm sang điều lành, nghĩ đến lòng từ, đến những việc mang lại an vui cho người khác.
2. Thấy rõ hậu quả nhìn thẳng vào kết quả khổ mà tâm bất thiện này sẽ gây ra.
3. Phân tích nguồn gốc soi kỹ xem tâm này do đâu mà khởi: do tham, sân, ganh, hay sợ hãi?
4. Không để ý đến nó coi như gió qua, không chặn cũng không đuổi, để nó tự tan.
5. Dứt khoát xả bỏ mạnh mẽ cắt đứt, như nhổ cỏ độc khỏi ruộng tâm, không để nó bám rễ.
Không ai sống mà không từng buồn.
Nhưng người có trí là người không để buồn ở lại lâu.
Biết buồn đang có mặt là đã bắt đầu tỉnh. Biết xoay hướng tâm là đã bước khỏi khổ.
Muốn đời mình nhẹ hơn thì đừng để bất thiện trú ngụ quá lâu trong tâm.
Mỗi lần thấy tâm bất an đừng mặc kệ. Phải thấy, phải soi, phải hành.
Vì tâm không được huấn luyện chính là nơi tích tụ mọi khổ đau.
CÙNG NHAU XIỂN DƯƠNG ĐẠO PHẬT
Tuân theo truyền thống Phật giáo, chúng tôi cung cấp tài liệu giáo dục Phật giáo phi lợi nhuận. Khả năng duy trì và mở rộng dự án của chúng tôi hoàn toàn phụ thuộc vào sự hỗ trợ của bạn. Nếu thấy tài liệu của chúng tôi hữu ích, hãy cân nhắc quyên góp một lần hoặc hàng tháng.
STK: 117 002 777 568
Ngân hàng Công thương Việt Nam
(Nội dung: Họ tên + tài thí Xiển dương Đạo Pháp)
TIN LIÊN QUAN
Dành cho bạn
Đi chùa có nên cầu cho mình… trúng số để trả nợ?
Phật giáo thường thứcTôi từng nghe một người than rất thật: “Con không tham đâu, con chỉ xin Phật cho trúng một tờ vé số để trả hết nợ thôi”. Nghe vừa buồn cười, vừa thương.
Tam thân Phật là gì? Giải mã pháp thân, báo thân, ứng hóa thân của Ngài
Phật giáo thường thứcTam thân Phật bao gồm: pháp thân, báo thân và ứng hóa thân. Đức Phật không chỉ hiện hữu trên thế gian qua nhục thân bằng xương thịt (ứng hóa thân) mà Ngài còn sở hữu pháp thân bất sinh bất diệt và báo thân vô lượng công đức. Đồng thời, Đức Phật khẳng định chúng sinh cũng có đầy đủ tam thân như Ngài.
Ý nghĩa Đại lễ Phật đản PL.2570: Từ bi - Trí tuệ - Đoàn kết - Trách nhiệm xã hội
Phật giáo thường thứcMùa Phật đản Phật lịch 2570 trở về trong niềm hoan hỷ của hàng triệu người con Phật trên khắp năm châu. Bài giảng Ý nghĩa Đại lễ Phật đản của Hòa thượng Thích Bảo Nghiêm không chỉ nhấn mạnh giá trị thiêng liêng của ngày Đức Phật đản sinh, mà còn gửi gắm thông điệp sâu sắc về từ bi, trí tuệ, đoàn kết và trách nhiệm xã hội - những nền tảng cần thiết để xây dựng một xã hội an lành, hòa bình và phát triển bền vững trong thời đại hôm nay.
Dẹp bỏ cái tôi, dễ không?
Phật giáo thường thứcCó người từng nói với tôi rằng: “Tu cả đời, thứ khó bỏ nhất vẫn là cái tôi”. Ngẫm lại thấy đúng.
Xem thêm














