Ai cũng muốn gần người trí
Ai mà không muốn thân cận thầy lành, bạn tốt. Ai mà chưa từng ao ước được gần một bậc trí để được soi sáng, được chỉ đường, được nắm tay kéo khỏi những ngã rẽ mù mờ.

Nhưng nghịch lý là: cái cách mình sống lại thường đi ngược với điều mình cầu.
Gặp thầy thì không phải để lắng nghe, mà để mong được khen, được nói êm tai, được chiều theo cái gu của mình.
Gặp bạn tốt thì thay vì học theo, mình lại muốn người ta sống giống mình, cư xử theo kiểu mình thích, đừng khác với kỳ vọng mình đặt ra.
Kết quả là:
– Gặp thầy nghiêm thì thấy khó chịu.
– Gặp thầy chân tình chia sẻ lại thấy “bình thường quá”.
– Gặp bạn thẳng tính thì né.
– Gặp người không chiều ý thì phê bình, nói xấu, quay lưng.
Mình hay nói: “Tôi muốn học.”
Nhưng bên trong lại là:
“Tôi muốn gặp được người giỏi…nhưng người đó cũng phải dễ thương, mềm mỏng, hợp ý tôi.”
Với cái tâm như vậy, người hay cỡ nào cũng không dám gần.
Người trí họ không có nhu cầu làm hài lòng ai cả.
Họ không cần ai tung hô, cũng chẳng cần lợi ích từ mình.
Họ sống có chiều sâu, có sự tự do, và có giới hạn riêng.
Và điều quan trọng là: Họ không rảnh để đóng vai “thầy tâm lý” cho những người vừa muốn học vừa muốn được nuông chiều.
Mình cứ tưởng mình là người đặc biệt, rằng người giỏi sẽ thương mình, để ý mình, sẵn sàng hướng dẫn mình.
Nhưng sự thật là:
– Nếu không sống thật, mình chẳng là gì trong mắt người trí cả.
– Mình không có giá trị gì ghê gớm để người ta phải gồng mình làm vừa lòng mình.
Ở thế gian bạn giàu, có quyền, cho được lợi ích thì người ta chiều theo vì phần lợi của họ. Còn trong đạo người trí không cần gì từ bạn hết. Họ chỉ gần ai biết sống ngay, biết lắng nghe, chịu sửa mình mà không mang theo cái tôi lớn hơn sự khiêm hạ.
Nếu mình cứ sống kiểu:
– “Tôi muốn học, nhưng người dạy phải vừa ý tôi.”
– “Tôi theo đạo, nhưng ai cũng phải nhẹ nhàng với tôi, phải có trách nhiệm với tôi, phải quan tâm tôi…”
Thì xin lỗi…người trí đi đường khác rồi.
Trước khi mong gặp được thầy lành, bạn tốt hãy sống sao cho người ta muốn gần Không phải vì mình giỏi, mà vì mình biết học. Không phải vì mình đáng thương, mà vì mình thật lòng.
Chỉ cần bớt chút đòi hỏi, bớt chút ảo tưởng, sống tử tế và ngay thật, thì những bậc thiện tri thức sẽ tự nhiên đến.
Hoặc nếu họ có đi ngang qua, mình cũng đủ sáng để nhận ra.
CÙNG NHAU XIỂN DƯƠNG ĐẠO PHẬT
Tuân theo truyền thống Phật giáo, chúng tôi cung cấp tài liệu giáo dục Phật giáo phi lợi nhuận. Khả năng duy trì và mở rộng dự án của chúng tôi hoàn toàn phụ thuộc vào sự hỗ trợ của bạn. Nếu thấy tài liệu của chúng tôi hữu ích, hãy cân nhắc quyên góp một lần hoặc hàng tháng.
STK: 117 002 777 568
Ngân hàng Công thương Việt Nam
(Nội dung: Họ tên + tài thí Xiển dương Đạo Pháp)
TIN LIÊN QUAN
Dành cho bạn
Thực hành tâm từ mỗi ngày để chấm dứt mọi oan trái
Phật giáo thường thứcThức dậy với tâm tư thuần khiết bắt đầu cho một ngày mới, chúng ta nguyện ngày hôm nay mọi hành động lời nói và ý nghĩ, không làm tổn hại bất cứ chúng sanh nào.
Tìm về suối nguồn bình yên bên trong
Phật giáo thường thứcTrong dòng chảy bất tận của công việc, trách nhiệm và những ồn ào bên ngoài, có một câu hỏi có lẽ đã nhiều lần vang lên trong tâm: Đâu là nơi nương tựa đích thực, nơi mà ta có thể buông xuống tất cả gánh nặng?
Xuất gia không phải là trốn khổ, mà là đối diện khổ
Phật giáo thường thứcTrong đời sống thế gian, nhiều người nhìn vào hình ảnh người xuất gia với tâm tưởng thanh tịnh, an nhiên, như thể bước vào cửa chùa là bước vào một cõi bình yên tuyệt đối. Nhưng sự thật, con đường xuất gia – nếu nhìn đúng theo Chánh pháp – là một hành trình đầy thử thách, đòi hỏi trí tuệ, chánh niệm và sự lựa chọn cực kỳ thận trọng.
Nguyện lực thắng nghiệp lực
Phật giáo thường thứcHỏi: Kính thưa lão Pháp sư, sau khi con phát tâm thì bị rất nhiều chướng ngại, nên làm thế nào để khiến oan gia trái chủ tha thứ?
Xem thêm














