Cảm xúc Vu lan: Bóng dáng bà trong tôi
Tôi lớn lên trong vòng tay của bà, với những câu chuyện kể lặp đi lặp lại nhưng chưa bao giờ khiến tôi chán. Bà là ký ức thơm mùi rơm mới, mùi khói bếp quê và cả vị ngọt của những chiếc bánh tro bà gói vụng về trong những ngày giáp Tết.
Mỗi khi nhớ về tuổi thơ, tôi không nhớ rõ mình chơi những trò chơi nào, nhưng gương mặt bà, dáng người lom khom bên mảnh vườn, nụ cười móm mém hiền hậu thì chưa bao giờ phai nhạt.
Có những buổi chiều, bà ngồi tựa cửa, tay lần tràng hạt, mắt nhìn xa xăm như gửi gắm cả niềm tin và bình yên cho con cháu. Tôi hay sà vào lòng bà, nghe bà thủ thỉ: “Làm người, trước hết phải biết hiếu. Có hiếu thì mới thành người.” Ngày ấy, tôi còn nhỏ, chưa hiểu hết hai chữ hiếu hạnh. Tôi chỉ biết rằng, mỗi lần tôi lễ phép, ngoan ngoãn, bà lại xoa đầu khen, ánh mắt bà sáng lên hạnh phúc.

Rồi thời gian trôi nhanh như cơn gió. Tôi lớn, đi học xa, ít khi có dịp về thăm bà. Mỗi cuộc điện thoại, bà vẫn hỏi đi hỏi lại: “Con có ăn đủ không? Có mặc đủ ấm không?” Bà chẳng bao giờ hỏi tôi được điểm cao hay thành công gì, chỉ lo tôi có khỏe mạnh, an lành. Đó mới là tình thương sâu nặng của một người bà - không cần hoa mỹ, chỉ âm thầm che chở bằng tất cả tấm lòng.
Có lần, tôi về quê thăm bà sau một kỳ thi dài. Nhìn thấy tóc bà đã bạc hơn, bước chân chậm chạp hơn, tôi chợt nhận ra, mình đã vô tình quên mất rằng bà đang già đi từng ngày. Lòng tôi thoáng nhói. Hiếu hạnh đâu phải là những lời hứa to tát, mà là từng việc nhỏ: một cuộc gọi hỏi thăm, một lần về nhà sớm hơn, một bát cháo nấu cho bà, hay đơn giản là ngồi bên bà, lắng nghe bà kể chuyện xưa.
Tôi nhớ có lần bà ốm nặng. Cả nhà lo lắng, tôi ngồi bên giường, nắm tay bà, nghe bàn tay run run nhưng vẫn truyền sang tôi hơi ấm lạ kỳ. Bà bảo: “Con còn trẻ, đừng sợ gì cả, cứ sống tử tế thì trời đất thương.” Những lời ấy, giản dị mà trở thành kim chỉ nam để tôi bước qua bao va vấp trong đời.
Người ta hay nói, hiếu thảo là đạo lý căn bản nhất. Nhưng càng lớn, tôi càng thấm rằng, hiếu không chỉ là phụng dưỡng khi cha mẹ, ông bà tuổi già, mà là giữ gìn lời dạy của họ, sống sao cho đúng đắn để không phụ công sinh thành, dưỡng dục. Với tôi, sống hiếu với bà không chỉ là chăm sóc bà lúc tuổi xế chiều, mà còn là tiếp nối nếp sống hiền lành, nhân hậu mà bà đã gieo vào tôi.
Mỗi lần trở về, tôi thường nắm tay bà, nhìn thật kỹ khuôn mặt nhăn nheo, để ghi khắc vào tim. Tôi biết, có thể mai này tôi sẽ phải đối diện với sự vắng bóng của bà, nhưng những gì bà để lại sẽ mãi là ngọn lửa soi sáng tôi đi trên đường đời.
Tản văn này, tôi viết như một lời tự nhắc nhở: hiếu hạnh không cần chờ đợi, không cần đợi đến khi “muộn màng” mới nghĩ tới. Bà đã dành cả đời cho con cháu, còn tôi - đứa cháu nhỏ - chỉ mong làm chút gì để bà vui lòng. Và nếu một ngày nào đó, tôi trở thành người bà, tôi cũng mong con cháu mình sẽ nhớ lấy đạo hiếu, như một mạch nguồn không bao giờ cạn trong đời sống này.
___
* Vu lan về, quý vị có chia sẻ gì với bố mẹ, người thân? Hoan hỉ gửi về media@phatgiao.org.vn
CÙNG NHAU XIỂN DƯƠNG ĐẠO PHẬT
Tuân theo truyền thống Phật giáo, chúng tôi cung cấp tài liệu giáo dục Phật giáo phi lợi nhuận. Khả năng duy trì và mở rộng dự án của chúng tôi hoàn toàn phụ thuộc vào sự hỗ trợ của bạn. Nếu thấy tài liệu của chúng tôi hữu ích, hãy cân nhắc quyên góp một lần hoặc hàng tháng.
STK: 117 002 777 568
Ngân hàng Công thương Việt Nam
(Nội dung: Họ tên + tài thí Xiển dương Đạo Pháp)
TIN LIÊN QUAN
Dành cho bạn
Thảo thơm làng xóm quê mình
Phật pháp và cuộc sốngTôi về làng khi hoàng hôn đang dần buông, những dải mây bồng bềnh trôi về phương Bắc. Đứng lặng nhìn bầu trời, tôi càng thêm yêu làng xóm quê mình – miền quê bình dị, nơi mỗi lần trở về, tôi lại có cảm giác như được ôm trọn vào lòng, chẳng nỡ rời xa.
Niết-bàn hay Địa ngục bắt đầu từ cách mình nghĩ
Phật pháp và cuộc sốngNhiều người nói với tôi rằng cuộc sống bây giờ quá mệt mỏi. Mở điện thoại ra là thấy tranh cãi, hơn thua, ganh ghét, lo âu. Người ta dễ tức giận hơn, dễ bi quan hơn, và cũng dễ nhìn mọi thứ bằng ánh mắt nghi ngờ.
Thói quen nhiều đời: Gốc rễ của khổ đau
Phật pháp và cuộc sốngTu là quay về nhìn lại những gì đã huân tập quá lâu trong tâm mình…rồi kiên nhẫn chuyển hóa nó từng chút một.
Phước báu đến từ đâu trong đời sống hằng ngày?
Phật pháp và cuộc sốngPhước báu không chỉ đến từ việc cúng dường hay làm việc lớn lao, mà được vun bồi từ từng ý nghĩ thiện lành, lời nói tử tế và hành động chân thành trong đời sống hằng ngày.
Xem thêm














