Cánh thiệp đặc biệt ngày 20 tháng 11
Tôi làm thầy giáo vỏn vẹn chỉ một năm. Chuyện đã cách nay trên 30 năm. Ngày đó tôi hăm hở đến nhận nhiệm vụ quản giáo tại một trại cải tạo, phục hồi nhân phẩm tỉnh tọa lạc tại một huyện vùng sâu. Những khó khăn, gian khổ, thiếu thốn ở đây khiến tôi đã có ý định bỏ việc.
Vậy mà nhìn thấy những đứa trẻ con của những phạm nhân đang cải tạo nơi đây không biết chữ, tôi chợt chạnh lòng và quyết định ở lại để làm thầy giáo “không chuyên” bên cạnh nhiệm vụ quản giáo phạm nhân của mình.
Những ngày làm thầy giáo “không chuyên”, tôi và mười hai đứa học trò nhỏ luôn quây quần bên nhau như người thân thuộc. Có con cá ngon, trái bắp, trái bầu… chúng đều mang tới tặng thầy. Lúc tôi đau ốm, chúng tới căn phòng tập thể của tôi để “canh chừng”; để nấu cháo, nấu những nồi xông bằng lá ổi, lá cây ngủ trảo những mong thầy chúng mau khỏi bệnh. Những lúc tôi về thăm nhà, cả lớp kéo nhau ra tận bến đò tiễn đưa với lời nhắn “Thầy đừng về trển luôn nghe, tụi con chờ thầy xuống nghe”. Sau những lời nhắn trẻ con ấy là những đôi mắt đỏ hoe.
Một năm sau tôi được điều động về Thành phố công tác và đã chuyển ngành. Khỏi phải nói cái cảnh tiễn đưa, buồn tủi đến dường nào. Vậy mà tôi đã quên lũ học trò nghèo rất nhanh chóng bởi gánh nặng mưu sinh cơm, áo, gạo, tiền.
Ảnh minh họa.
Nghĩ về tâm thế người thầy trong giai đoạn hiện nay
Hôm nay, ngày nhà giáo 20 tháng 11, tôi tiếp đón 2 người khách xa lạ. Rất bất ngờ khi cả hai cho biết: chúng là học trò cũ của tôi trên 30 năm về trước tại trại cải tạo phục hồi nhân phẩm khi xưa. Ngạc nhiên quá, xúc động quá bởi 30 năm qua tôi đã chuyển công tác tại rất nhiều cơ quan, ở nhiều tỉnh, thành phố khác nhau nhưng các em vẫn tìm ra địa chỉ. Điều xúc động tiếp theo là cả hai sau khi chúc sức khỏe thầy cũ đã trân trọng tặng tôi 2 cánh thiệp do chính tay các em làm lấy. Chúng nói: Cuộc sống của chúng hiện rất ổn định nhưng muốn tự tay làm thiệp tặng tôi để tỏ lòng kính trọng chân thành.
Tôi bật khóc, hai đứa học trò xưa cũng khóc vì xúc động. Tôi đã đọc, đã nghe, đã thấy nhiều câu chuyện rất cảm động về tình thầy trò mà cứ tưởng như mơ. Vậy mà giấc mơ đó đã đến với tôi, một người thầy giáo “không chuyên” và chỉ đứng dưới đất để giảng bài (lớp học tôi không có bục giảng) vỏn vẹn 12 tháng.
Những cánh thiệp sơ sài, lấm lem, thô kệch nhưng với tôi quả là một “báu vật” vô cùng quý hiếm mà chắc hẳn người làm đã rất vất vả cất công tìm kiếm người thầy xưa qua cuộc hành trình thời gian trên 30 năm.
Ảnh minh họa.
CÙNG NHAU XIỂN DƯƠNG ĐẠO PHẬT
Tuân theo truyền thống Phật giáo, chúng tôi cung cấp tài liệu giáo dục Phật giáo phi lợi nhuận. Khả năng duy trì và mở rộng dự án của chúng tôi hoàn toàn phụ thuộc vào sự hỗ trợ của bạn. Nếu thấy tài liệu của chúng tôi hữu ích, hãy cân nhắc quyên góp một lần hoặc hàng tháng.
STK: 117 002 777 568
Ngân hàng Công thương Việt Nam
(Nội dung: Họ tên + tài thí Xiển dương Đạo Pháp)
TIN LIÊN QUAN
Dành cho bạn
Những việc làm đơn giản để tích lũy công đức trong mùa Phật Đản
Góc nhìn Phật tửCùng với lễ Vu Lan, lễ Thành Đạo thì lễ Phật Đản là 1 trong 3 ngày lễ lớn nhất trong năm của đạo Phật, là ngày được các Phật tử trên khắp thế giới thành tâm kính ngưỡng về chư Phật. Đây là dịp thù thắng để người Phật tử thực hành tu tập, làm thiện hạnh giúp tích lũy tăng trưởng công đức.
Phật đản nhớ Phật
Góc nhìn Phật tửĐức Phật xuất hiện trên thế gian này vì một mục đích duy nhất: giải trừ tất cả những khổ đau, phiền não, vô minh của tất cả chúng sinh, đưa chúng sinh đến miền đất an lành, hạnh phúc, giải thoát chân thật và miên viễn.
Bình tĩnh đối diện với sợ hãi
Góc nhìn Phật tửCách hiệu quả nhất để hiểu và đối mặt với nỗi sợ hãi của chúng ta là trở về với tình yêu thương và tâm bi mẫn. Không có gì mạnh mẽ hơn tình yêu thương!
Phật pháp nhiệm mầu
Góc nhìn Phật tửQuê tôi vùng nông thôn nghèo, thuở đó làng chưa có trường nên trẻ con trong làng ít đứa được đi học. Tôi khá lớn tuổi mới xin đi học. Ngày ngày tôi đến lớp một mình vì lớp ba học ở đình làng trong khi mấy đứa cùng xóm học ở trường.
Xem thêm














