Hãy tự mình thắp đuốc lên mà đi

Hãy tự mình thắp đuốc lên mà đi  1
Ảnh minh họa. 

"Hãy tự mình thắp đuốc lên mà đi"

Một lần, khi Đức Phật nhuốm bệnh ở Beluva, trước sự lo âu buồn khổ của tôn giả Ānanda (DN 26), một lần, trước tin tôn giả Sāriputta đã mệnh chung và trước sự lo âu của tôn giả Ānanda (SN 47.13), Đức Phật đã tuyên bố lời dạy này, vừa là lời chỉ dạy thâu tóm mọi phương pháp tu hành của Ngài được cô đọng lại, và cũng là một lời di giáo của bậc Đạo sư biết mình sắp nhập diệt, nên có những lời nhắn nhủ và khích lệ đệ tử của mình những gì mà đệ tử cần phải tu tập sau khi bậc Đạo sư viên tịch:

“Vậy nên này Ānanda, hãy tự mình là ngọn đèn cho chính mình, hãy tự mình y tựa chính mình, chớ y tựa một cái gì khác.

Dùng Chánh pháp làm ngọn đèn, dùng Chánh pháp làm chỗ nương tựa, chớ nương tựa một cái gì khác…

Này Ānanda, ở đời, vị tỳ kheo trú quán thân trên thân, nhiệt tâm, tỉnh giác, niệm, nhiếp phục tham ưu ở đời; … trú quán thọ trên các cảm thọ... trú quán tâm trên các tâm.. trú quán pháp trên các pháp, nhiệt tâm, tỉnh giác, niệm, nhiếp phục tham ưu ở đời.

Như vậy này Ānanda, vị tỳ kheo tự mình là ngọn đèn cho chính mình, tự mình tựa chính mình, không y tựa một cái gì khác, dùng Chánh pháp làm ngọn đèn, dùng Chánh pháp làm chỗ nương tựa, không nương tựa một cái gì khác.

Này Ānanda, những ai, hiện nay hay sau khi Ta diệt độ, tự mình làm ngọn đèn cho chính mình, tự mình y tựa chính mình, không y tựa một cái gì khác, dùng Chánh pháp làm ngọn đèn, dùng Chánh pháp làm chỗ nương tựa, không nương tựa một pháp gì khác.

Những vị ấy, này Ānanda, là những vị tối thượng trong hàng tỳ kheo của Ta, nếu những vị ấy tha thiết học hỏi.”

Ở đây, vì chữ dìpa vừa có nghĩa là ngọn đèn, vừa có nghĩa là hòn đảo nên có thể dịch:

Tự mình thắp đuốc lên mà đi, hay tự mình xây dựng hòn đảo cho chính mình.

Hãy tự mình là ngọn đèn cho chính mình.

Trong lời dạy đặc biệt quan trọng và hy hữu này, Đức Phật nhấn mạnh hai điểm:

Hãy tự mình là ngọn đèn cho chính mình, hãy y tựa chính mình, không y tựa vào một ai khác.

Hãy lấy Chánh pháp làm ngọn đèn, hãy lấy Chánh pháp làm chỗ nương tựa, không nương tựa một cái gì khác.

Chính hai quan điểm này có thể được xem là phản ảnh trung thực đời sống tìm đạo, hành đạo, chứng đạo của Thế Tôn dựa trên kinh nghiệm bản thân của Ngài và cũng gói ghém trọn vẹn tất cả giáo pháp Ngài trong suốt 45 năm thuyết pháp độ sanh của Ngài để truyền lại cho hàng đệ tử.

Trích trong: Hãy tự mình thắp đuối lên mà đi.

gg follow

CÙNG NHAU XIỂN DƯƠNG ĐẠO PHẬT

Tuân theo truyền thống Phật giáo, chúng tôi cung cấp tài liệu giáo dục Phật giáo phi lợi nhuận. Khả năng duy trì và mở rộng dự án của chúng tôi hoàn toàn phụ thuộc vào sự hỗ trợ của bạn. Nếu thấy tài liệu của chúng tôi hữu ích, hãy cân nhắc quyên góp một lần hoặc hàng tháng.

STK: 117 002 777 568

Ngân hàng Công thương Việt Nam

(Nội dung: Họ tên + tài thí Xiển dương Đạo Pháp)

Công đức của khẩu nghiệp thiện

Phật giáo thường thức 12:47 31/05/2026

Phật dạy người không nói thêu dệt (ỷ ngữ), không dùng lời hoa mỹ để lừa gạt người thì được ba công đức:

Thực hành tâm từ mỗi ngày để chấm dứt mọi oan trái

Phật giáo thường thức 11:00 31/05/2026

Thức dậy với tâm tư thuần khiết bắt đầu cho một ngày mới, chúng ta nguyện ngày hôm nay mọi hành động lời nói và ý nghĩ, không làm tổn hại bất cứ chúng sanh nào.

Tìm về suối nguồn bình yên bên trong

Phật giáo thường thức 08:42 31/05/2026

Trong dòng chảy bất tận của công việc, trách nhiệm và những ồn ào bên ngoài, có một câu hỏi có lẽ đã nhiều lần vang lên trong tâm: Đâu là nơi nương tựa đích thực, nơi mà ta có thể buông xuống tất cả gánh nặng?

Xuất gia không phải là trốn khổ, mà là đối diện khổ

Phật giáo thường thức 08:23 31/05/2026

Trong đời sống thế gian, nhiều người nhìn vào hình ảnh người xuất gia với tâm tưởng thanh tịnh, an nhiên, như thể bước vào cửa chùa là bước vào một cõi bình yên tuyệt đối. Nhưng sự thật, con đường xuất gia – nếu nhìn đúng theo Chánh pháp – là một hành trình đầy thử thách, đòi hỏi trí tuệ, chánh niệm và sự lựa chọn cực kỳ thận trọng.

Xem thêm