Hiên chùa có một tiếng chuông
Hiên chùa có một tiếng chuông. Không lớn, không vang dội như người ta vẫn tưởng. Chỉ là một tiếng ngân vừa đủ, rơi xuống khoảng không yên tĩnh, rồi tan ra rất chậm. Chậm đến mức ai đang vội sẽ không nghe thấy. Chỉ những ai đứng lại, thở nhẹ, mới kịp nhận ra: à, chuông vừa điểm.

Tiếng chuông ấy không gọi ai. Không thúc giục, không mời mọc. Nó chỉ hiện diện, như hiên chùa vẫn ở đó, qua bao mùa nắng mưa. Người đến chùa, có người cầu an, có người cầu giải, có người chẳng cầu gì, chỉ muốn tìm một chỗ ngồi cho lòng mình bớt chật. Tiếng chuông không phân biệt. Ai nghe được thì nghe, ai không nghe được thì cũng chẳng sao.
Tôi đứng ở hiên chùa vào một buổi chiều lặng. Gió đi ngang qua, mang theo mùi nhang cũ và mùi lá khô. Sân chùa vắng, chỉ có vài bước chân xa xa. Rồi tiếng chuông vang lên. Một tiếng thôi. Như giọt nước rơi vào mặt hồ phẳng. Không làm xáo trộn, chỉ để lại những vòng lan rất mảnh.
Có những lúc, tiếng chuông làm ta giật mình. Không phải vì âm thanh, mà vì nó chạm đúng vào chỗ ta đang trốn tránh. Ta tưởng mình đã quên, đã để lại phía sau, nhưng chỉ một tiếng chuông thôi, mọi thứ bỗng hiện về. Một câu nói chưa kịp xin lỗi. Một người đã lâu không gặp. Một nỗi buồn tưởng đã ngủ yên. Tiếng chuông không trách, không hỏi, chỉ nhắc: nó vẫn còn đó.
Hiên chùa là nơi ở giữa. Không hẳn trong, không hẳn ngoài. Người đứng ở hiên thường là người còn lưỡng lự. Chưa vào hẳn để buông hết, cũng chưa đủ bận để quay lưng đi. Và có lẽ vì vậy, tiếng chuông ở hiên chùa nghe khác. Nó không vang xa, mà vang vào trong.
Tiếng chuông chùa không phải để xua đuổi. Nó không đuổi tà, không xua lo. Nó chỉ làm rõ. Làm rõ rằng tâm mình đang động hay đang yên. Khi lòng còn rối, chuông nghe gắt. Khi lòng lắng, chuông nghe hiền. Chuông không đổi, chỉ có người nghe là khác.
Có những ngày, tôi ước gì mình mang được tiếng chuông ấy về nhà. Đặt nó ở góc phòng, để mỗi tối nghe một tiếng rồi ngủ. Nhưng rồi tôi hiểu, chuông không cần mang đi đâu cả. Chỉ cần mình mang theo cách lắng nghe. Giữa đời ồn ào, nếu còn giữ được một khoảng hiên trong lòng, thì tiếng chuông sẽ tự vang.
Tiếng chuông ở hiên chùa dạy người ta một điều rất giản dị: không cần phải làm gì thêm. Chỉ cần dừng lại. Không phải dừng cuộc đời, mà dừng thói quen chạy. Chạy theo việc phải xong, người phải gặp, điều phải đạt. Dừng một chút thôi, để nghe một tiếng chuông, để biết mình đang ở đâu.
Có người đến chùa cả đời, nghe chuông không biết bao nhiêu lần, mà lòng vẫn nặng. Có người chỉ ghé một lần, nghe một tiếng, mà đủ nhẹ để đi tiếp. Không phải do chuông, mà do lúc ấy, người nghe đã sẵn sàng buông.
Chiều xuống, hiên chùa lại có tiếng chuông. Vẫn tiếng ấy, vẫn hiên ấy, vẫn gió ấy. Chỉ có người là khác. Người hôm nay có thể mang nhiều hơn một nỗi lo so với hôm qua, hoặc ít hơn một chút giận. Nhưng tiếng chuông thì không quan tâm. Nó chỉ làm việc của nó: ngân lên, rồi lặng.
Và trong khoảnh khắc rất ngắn giữa vang và tắt ấy, nếu đủ yên, ta sẽ nhận ra: có những bình an không đến từ việc thêm vào, mà từ việc bớt đi. Tiếng chuông hiên chùa không cho ta câu trả lời. Nó chỉ cho ta một khoảng trống. Còn bước vào hay không, là chuyện của mỗi người.
CÙNG NHAU XIỂN DƯƠNG ĐẠO PHẬT
Tuân theo truyền thống Phật giáo, chúng tôi cung cấp tài liệu giáo dục Phật giáo phi lợi nhuận. Khả năng duy trì và mở rộng dự án của chúng tôi hoàn toàn phụ thuộc vào sự hỗ trợ của bạn. Nếu thấy tài liệu của chúng tôi hữu ích, hãy cân nhắc quyên góp một lần hoặc hàng tháng.
STK: 117 002 777 568
Ngân hàng Công thương Việt Nam
(Nội dung: Họ tên + tài thí Xiển dương Đạo Pháp)
TIN LIÊN QUAN
Dành cho bạn
Vì sao tái sinh nơi biên địa hạ tiện?
Tâm linh ViệtTrong kinh điển Phật giáo, có những đoạn nhắc đến việc một số chúng sinh sau khi qua đời được sinh vào những nơi được gọi là "biên địa hạ tiện". Cách diễn đạt này đôi khi khiến người hiện đại cảm thấy khó hiểu, thậm chí dễ liên tưởng đến sự phân biệt giai cấp hay xuất thân.
Chuông chùa xứ Huế
Tâm linh ViệtCó những âm thanh đi qua tai rồi tan mất. Có những âm thanh ở lại trong lòng người rất lâu, đôi khi suốt cả một đời.
Sám hối xong lòng nhẹ nhõm...
Tâm linh ViệtNhiều bữa, ta bước vào chùa với đôi vai nặng trĩu, không phải vì mang theo vật gì, mà vì mang theo quá nhiều điều chưa kịp nói, chưa kịp buông, chưa kịp tha thứ. Một câu lỡ lời với người thân. Một lần nóng giận với đồng nghiệp. Một ý nghĩ ích kỷ chỉ mình ta biết. Những thứ ấy không ai nhìn thấy, nhưng âm thầm đè nặng trong lòng.
Nghệ sĩ Hữu Châu chia sẻ ý niệm về chùa
Tâm linh ViệtNghe hai chữ ấy, nhiều người sẽ nghĩ đến chuyện lễ Phật, tụng kinh hay cầu nguyện. Nhưng với mỗi người, chữ “về” đôi khi mang một ý nghĩa sâu xa hơn thế. Đó là trở về với ký ức, với những người thân yêu đã đi xa và với một phần tuổi thơ vẫn còn nằm đâu đó trong lòng mình.
Xem thêm














