Kiêu mạn
Khi có cái gì đó hơn người một chút, mình rất dễ sinh tâm kiêu mạn. Tâm kiêu mạn rất vi tế và thường ẩn núp rất tài tình trong cái tôi và cái của tôi.
Tôi có tiền, tôi có quyền, tôi có học, tôi có đạo đức, tôi có tên tuổi, tôi có tài... là những điều kiện có thể làm tâm kiêu mạn sinh khởi và tăng trưởng rất nhanh. Có bao nhiêu cái tôi và cái của tôi thì sẽ có bao nhiêu tâm kiêu mạn có mặt.
Kiêu mạn làm tăng trưởng cái tôi và cái tôi làm tăng trưởng lại tâm kiêu mạn. Nếu mình không chánh niệm đủ, không nhìn lại đủ, mình để lời nói, hành vi và suy nghĩ của mình tràn ngập kiêu mạn, chờ đợi mình chắc chắn sẽ là đoạ xứ, khổ đau.
Khiêm hạ
Đức Phật Gotama nói: “Này các Tỳ-kheo, kiêu mạn là một pháp mà các thầy phải từ bỏ. Với tâm kiêu mạn, kiêu căng, chúng sanh sẽ đi đến ác thú, đoạ xứ. Bậc có trí, có thiền quán, hãy từ bỏ các kiêu mạn ấy”.[1]
Danh hoạ Leonardo Da Vinci nhận định: “Kiến thức ít ỏi khiến người ta kiêu ngạo. Kiến thức phong phú khiến người ta khiêm tốn. Do đó những bông lúa lép thường kiêu ngạo chĩa thẳng đầu lên trời, còn những bông lúa chắc hạt thường cúi đầu xuống đất”.
Lịch sử đế vương Trung Hoa ghi lại: Hạng Vũ là một nhân tài thời Hán-Sở tranh hùng. Ông xuất thân quyền thế, bách chiến bách thắng và đã từng xưng bá một phương. Tài năng cộng với gia thế và thành công sớm làm cho Hạng Vũ vô cùng kiêu mạn. Hạng Vũ coi thường Lưu Bang và xem các chư hầu khác như là dê là chó. Nhiều lúc, Hạng Vũ nói chỉ cần một búng tay là sẽ làm nát vụn Lưu Bang và các chư hầu. Nhưng cuối cùng, do kiêu mạn ngày càng lớn, Hạng Vũ ỷ lại sức mạnh của mình, bỏ ngoài tai lời khuyên chính trực, làm cho Lưu Bang có cơ hội phản kích và Hàn Tín có đất dùng mưu. Hạng Vũ từ chỗ chiếm thế thượng phong đến chỗ buộc phải không ngừng lùi bước, lùi cho đến lúc bị mấy chục vạn quân Lưu Bang vây khốn ở thành Cai Hạ. Trong giờ phút tử biệt sinh ly, cái kiêu mạn cũng chẳng còn, Hạng Vũ chỉ còn uống rượu, tự hận trước khi đau khổ quyên sinh.[2]
Một người kiêu mạn, phía trước của người ấy sẽ là rất tối. Kiêu mạn sẽ làm đôi mắt người ta không thể nhìn xa và trí tuệ người ta không thể trong rộng. Trong bất cứ không gian hay thời gian nào, khi kiêu mạn có mặt thì hiểm nguy có mặt. Ngay cả đối với một người không còn thất niệm, có thiên nhãn, tâm được khinh an, tâm được định tĩnh nhất tâm (như Anuruddha), mà kiêu mạn vẫn đủ sức làm cho người ấy không thể nào cắt đứt chấp thủ và giải thoát lậu hoặc.[3]
Cho nên, một nỗ lực cần phải nỗ lực là nguyện từ bỏ kiêu mạn. Ở vị trí nào, ở nhiệm vụ nào, luôn giữ tâm hiểu mình thương người, biết ta biết duyên. Đặc biệt, thường xuyên như lý tác ý về cái chết, về bất tịnh, về vô thường, về khổ trong vô thường và về vô ngã trong khổ, để dần yểm ly, ly tham và thoát khỏi được ngã mạn.
Đức Phật Gotama khẳng định: “Nếu một Tỳ-kheo sống nhiều với như lý tác ý về vô ngã trong khổ, ý của vị ấy sẽ thoát khỏi các tư tưởng ngã, ngã sở và ngã mạn đối với tự thân và đối với tất cả tướng bên ngoài tự thân. Vị ấy sẽ khéo giải thoát, được an tịnh và không còn thiên kiến.”[4]
Nhuận Đạt
----------
[1]Tiểu Bộ I, Kinh Phật Thuyết Như Vậy.
[2] Theo Sử Ký Tư Mã Thiên.
[3]Tăng Chi Bộ I, Kinh Anuruddha.
[4]Tăng Chi Bộ III, Kinh Tưởng.
CÙNG NHAU XIỂN DƯƠNG ĐẠO PHẬT
Tuân theo truyền thống Phật giáo, chúng tôi cung cấp tài liệu giáo dục Phật giáo phi lợi nhuận. Khả năng duy trì và mở rộng dự án của chúng tôi hoàn toàn phụ thuộc vào sự hỗ trợ của bạn. Nếu thấy tài liệu của chúng tôi hữu ích, hãy cân nhắc quyên góp một lần hoặc hàng tháng.
STK: 117 002 777 568
Ngân hàng Công thương Việt Nam
(Nội dung: Họ tên + tài thí Xiển dương Đạo Pháp)
TIN LIÊN QUAN
Dành cho bạn
Con đường Đức Phật chỉ để vượt khổ
Phật giáo thường thứcTất cả chúng ta sinh ra trong đời đều phải đối diện với khổ đau. Không ai có thể nói mình hoàn toàn không khổ. Người giàu hay nghèo, địa vị cao hay thấp, ai rồi cũng có lúc thốt lên: "Khổ quá!". Vì vậy, con người luôn tìm cách chạy trốn hoặc xoa dịu nỗi khổ của mình.
Nên và cần làm gì khi nhà có người qua đời?
Phật giáo thường thứcTrong đời người, có những cuộc gặp gỡ làm ta hạnh phúc và cũng có những cuộc chia ly làm ta đau đớn. Không ai muốn mất đi cha mẹ, vợ chồng, con cái, anh chị em hay những người mình thương yêu. Nhưng dù muốn hay không, tất cả chúng ta đều phải đối diện với một sự thật mà Đức Phật đã chỉ rõ: sinh thì phải già, già thì phải bệnh, bệnh thì phải chết.
Làm thế nào để thực hành sự chấp nhận?
Phật giáo thường thứcNếu không biết làm thế nào để thực hành sự chấp nhận trong cuộc sống của mình, quý vị không thể sống an lạc. Quý vị sẽ không biết làm thế nào để sống yên bình, hạnh phúc và không hại mình hại người.
Vì sao ngồi thiền và kinh hành thường kết hợp với nhau?
Phật giáo thường thứcHỏi: Bạch thầy, con thấy trên trang web nhiều thầy dạy đi kinh hành khác nhau mà con không biết nghe theo ai, con xin thầy có thể chỉ cho con cách đi kinh hành chi tiết để con thực hành được không ạ?














