Mùa thị chín quê nhà
Góc vườn nhà bà tôi có một cây thị già. Thân cây xù xì, rêu phủ xanh, tán lá xòa rộng che kín một khoảng đất. Khi mùa thu đến, những quả thị chín vàng căng tròn treo lơ lửng như những chiếc bóng đèn, Hương thơm của chúng lan tỏa, khiến không gian làng quê trở nên yên ả và tràn đầy dư vị.
Tuổi thơ tôi gắn liền với những buổi sáng chạy chân đất ra góc vườn lom khom nhặt từng quả thị rụng lẫn trong đám lá khô. Quả thị nào cũng được tôi nâng niu trên tay, rồi đưa lên gần mũi hít hà cái mùi thơm dịu ngọt. Bà tôi thường chọn vài quả đẹp, bà lau sạch rồi đặt trên mặt tủ, để cả căn nhà ngập tràn mùi hương của mùa thu.
Chiều xuống, dưới gốc thị, bà tôi lại ngồi đan rổ tre, còn tôi lắng nghe những câu chuyện cổ tích bà kể. Trong bao nhiêu câu chuyện, tôi nhớ nhất là câu chuyện cô Tấm hóa thân thành quả thị. Bà nhìn lên những quả thị chín vàng trên cây, giọng bà trầm ấm:
“Ngày xưa, cô Tấm hiền lành phải chịu nhiều oan ức, cuối cùng hóa thành quả thị để sống tiếp... Quả thị không chỉ thơm ngọt, nó còn giữ trong mình một linh hồn tốt đẹp. Cháu nhớ mà nâng niu đấy nhé!”.
Ngày nhỏ, câu chuyện cổ tích luôn khiến tôi tin rằng trong quả thị có cô Tấm đang ẩn mình chờ ngày bước ra. Có hôm bà lại dặn: “Quả thị chín vàng là nhờ vào kiên nhẫn đợi nắng, chờ sương. Nhờ vào trời đất, mưa thuận gió hòa. Người ta cũng vậy, muốn làm việc gì cũng phải nhẫn nại mới thành”. Câu nói giản dị của bà đã theo tôi suốt hành trình cuộc đời, như một lời nhắc nhở lòng luôn phải hướng về điều hay lẽ phải và phải sống tử tế.

Lớn lên, rời quê lên thành phố, tôi vẫn bắt gặp những gánh hàng rong bày những quả thị chín vàng, nhưng mùi hương ấy không giống hương quả thị vườn bà. Nó thiếu nắng sương, thiếu giọng kể chuyện cô Tấm dưới gốc cây. Tôi chợt nhận ra rằng, hương thơm không chỉ đến từ quả thị, mà còn từ ký ức, từ tình thân đong đầy.
Mỗi lần trở về, tôi thường ngồi dưới gốc cây thị xưa. Cây đã già hơn, tán lá thưa hơn, nhưng vẫn ra quả và tỏa ra mùi thơm dịu ngọt như ngày nào. Nhắm mắt lại, tôi nghe như tiếng bà vọng về, gắn với bao kỷ niệm tuổi thơ. Có khi, chỉ một cơn gió thoảng qua cũng làm tôi ngỡ như bóng bà đang ngồi bên chiếc rổ tre, nụ cười hiền nở trên gương mặt có nhiều nếp nhăn đã in hằn theo năm tháng.
Giờ đây, tôi hiểu điều mình nhớ không chỉ là mùi hương của quả thị. Đó còn là tình thương của bà gửi gắm, là bài học kiên nhẫn từ câu chuyện cổ tích. Tất cả kết thành một hương vị dịu dàng, vương vấn, theo tôi đi suốt cả cuộc đời. Chính từ những điều nhỏ bé mà tôi giữ được mạch nguồn văn hóa quê hương, để dù ở nơi đâu, mỗi khi hương thị thoảng qua, lòng tôi lại tìm về chốn cũ.
CÙNG NHAU XIỂN DƯƠNG ĐẠO PHẬT
Tuân theo truyền thống Phật giáo, chúng tôi cung cấp tài liệu giáo dục Phật giáo phi lợi nhuận. Khả năng duy trì và mở rộng dự án của chúng tôi hoàn toàn phụ thuộc vào sự hỗ trợ của bạn. Nếu thấy tài liệu của chúng tôi hữu ích, hãy cân nhắc quyên góp một lần hoặc hàng tháng.
STK: 117 002 777 568
Ngân hàng Công thương Việt Nam
(Nội dung: Họ tên + tài thí Xiển dương Đạo Pháp)
TIN LIÊN QUAN
Dành cho bạn
Cảnh giác chiêu lừa đảo mới: Bỗng dưng nhận tiền lạ!
Phật pháp và cuộc sống11 giờ 46 phút trưa nay, 22/5, tôi bất ngờ nhận được thông báo tài khoản ngân hàng vừa được chuyển vào 1.365.000 đồng từ một đơn vị có tên “Công ty CP Dịch vụ Nền di động Việt Nam”. Điều khiến tôi giật mình là bản thân không có bất kỳ giao dịch, vay mượn hay liên hệ nào với đơn vị này.
Chùa Minh Giác bàn giao nhà tình thương, trao quà đến hộ khó khăn tại Lâm Đồng
Phật pháp và cuộc sốngSáng ngày 22/5/2026 (nhằm ngày 06/4 năm Bính Ngọ), nhân mùa Phật đản Phật lịch 2570 và kỷ niệm ngày Đản sinh của Đức Phật Thích Ca Mâu Ni, chùa Minh Giác phối hợp cùng tập thể công nhân viên Công ty Thực phẩm Bột Tài Ký tổ chức chương trình bàn giao nhà tình thương và trao quà đến các hộ gia đình có hoàn cảnh khó khăn tại xã Hàm Tân, tỉnh Lâm Đồng.
Mừng ngày Phật đản
Phật pháp và cuộc sốngMừng ngày Phật đản quang minh/ Xin cho nhân thế bớt hình thương đau/ Biết nhìn nhau với nhiệm mầu/ Biết đem hiểu biết nhiệm sâu vào đời...
Khi lòng tĩnh lặng như mặt hồ…
Phật pháp và cuộc sốngRồi sẽ có một ngày, bạn thấy lòng mình tĩnh lặng như mặt hồ sau cơn bão, đủ bình thản để đứng bên lề nhìn lại thước phim cuộc đời mình như một người khách lạ.
Xem thêm














