Mục đích trên hành trình sống thiền là gì?
Trong suốt quãng thời gian từ khi biết tới thiền, nhiều người đặt câu hỏi với Sư phụ, các sư cô, các bạn đồng tu và thậm chí với chính bản thân: "Sống thiền/Tu tập để làm gì?"
Thời gian đầu mới bước chân vào đời sống thiền, ai cũng từng có những diễn giải cho câu hỏi này:
- Để giác ngộ giải thoát...
- Để bình an, hạnh phúc, trí tuệ hơn...
- Để cải thiện đời sống thể chất và tinh thần...
- Để làm chủ cảm xúc...
- Để chuyển hóa bản thân...
- Để công việc và các mối quan hệ được trôi chảy hơn...
- ...
Sống thiền là sống ngay trong động mà ta vẫn tĩnh

Mỗi một giai đoạn, mỗi bước tiến sâu vào con đường sống thiền, câu trả lời và sự kỳ vọng vào kết quả của quá trình hành thiền lại một khác.
Nhưng thực ra không có một câu trả lời nào có thể nói một cách bao quát hết được... Cũng không thể nào đúc kết được là những câu trả lời sau có đi sâu vào cốt lõi hơn những câu trả lời trước hay không.
Mà đơn giản chỉ là vào thời điểm đó, bối cảnh đó, với những điều kiện đó, con người đó... lại ứng ra những câu trả lời khác nhau cho việc "Sống thiền để làm gì? Với mục đích gì? Có tác dụng gì?"...
Sống thiền là thế, càng sống trọn vẹn nhận biết nhiều thời gian hơn, ta càng không còn thấy những luận điểm nào là hoàn toàn đúng hay sai, mà chỉ còn lại một cái "ta" đang trải nghiệm sự sống đang diễn ra như vậy.
Cứ thế...
Những rườm rà bên ngoài tự rơi mất.
Những diễn giải cũng đi theo.
Những tranh luận, giải thích cũng dần không còn cần thiết.
Những hứng thú, những sự bức bối... có thể xuất hiện nhưng không còn khả năng đồng hóa với ta...
Những lời khen chê không còn mang sức nặng, mà chỉ thoảng qua như tiếng gió...
Những ký ức mang theo vui vẻ, tổn thương cũng không còn khả năng va chạm...
Tất cả cứ thoảng qua như vậy, chỉ còn lại một điều mà chính mình cũng không còn phải liên tục nhắc nhở mình nữa...
Rằng ngay giây phút đang là này vẫn đang sống, đang thở, đang tồn tại... ngay đây đang có một sự hiện hữu... không lớn, không nhỏ, mà là một "khoảng" sáng trong, rõ ràng...
Khi tĩnh lặng sống như vậy, mọi thứ đều hiện lên trọn vẹn, chân thực, nhưng không còn gì là quá quan trọng, dính mắc lại trong tâm trí...
Chỉ khi ta nhận ra con người chân thật và kể từ đó dành thời gian sống liên tục với khoảng chân thật rỗng lặng đó, ta mới thực sự hóa giải được hoàn toàn những lòng vòng có - không của tâm trí, của cảm xúc, của hơn thua, của nghiệp lực...
Lúc đó, câu trả lời cho việc "Sống thiền/ Tu tập để làm gì?" mới thực hiện ra đầy đủ. Câu trả lời mà không còn cần phải dùng lời để trả...
CÙNG NHAU XIỂN DƯƠNG ĐẠO PHẬT
Tuân theo truyền thống Phật giáo, chúng tôi cung cấp tài liệu giáo dục Phật giáo phi lợi nhuận. Khả năng duy trì và mở rộng dự án của chúng tôi hoàn toàn phụ thuộc vào sự hỗ trợ của bạn. Nếu thấy tài liệu của chúng tôi hữu ích, hãy cân nhắc quyên góp một lần hoặc hàng tháng.
STK: 117 002 777 568
Ngân hàng Công thương Việt Nam
(Nội dung: Họ tên + tài thí Xiển dương Đạo Pháp)
TIN LIÊN QUAN
Dành cho bạn
Loài vật có Phật tánh không?
Phật giáo thường thứcMột chú chó nằm trước hiên chùa, lặng lẽ chờ người quen đi lễ trở ra. Một con mèo nép bên góc sân, thong thả phơi mình dưới nắng sớm. Một đàn chim ríu rít trên mái chánh điện. Những hình ảnh ấy đôi khi khiến người ta chợt nghĩ: những loài vật kia có cảm xúc, biết vui buồn, biết yêu thương, biết đau đớn, vậy chúng có Phật tánh không?
Sự khôn ngoan chân thật
Phật giáo thường thứcMột người không thể gọi là khôn ngoan vì anh ta biết nói hay, nhưng nếu anh ta có bình an, tình yêu thương, và sự dũng cảm thì anh ta mới thật sự được gọi là khôn ngoan. Một con chó tốt không phải bởi vì nó sủa giỏi. Một người tốt không phải bởi vì anh ta nói hay.
Dòng chảy của niệm và con đường chuyển hóa khổ đau
Phật giáo thường thứcKhi mỗi niệm được giữ gìn trong sạch, bánh xe nghiệp sẽ không còn bị con thú phiền não kéo lê trên lộ trình sinh tử, mà thay vào đó, cỗ xe ấy sẽ trở thành phương tiện đưa hành giả đến bến bờ giải thoát, nơi hạnh phúc chân thực hiển lộ, không bao giờ tách rời khỏi sự tỉnh giác sáng suốt của tự thân.
Có Phật đời bớt khổ
Phật giáo thường thứcSen nở tháng tư, sen nở thành Bụt. Trong tiếng Việt xưa, Bụt nghĩa là Phật. Bên xứ Tây Trúc, tức Ấn Độ ngày nay, người ta vẫn gọi Phật bằng danh từ “Người tỉnh thức” – Buddha.
Xem thêm














