Tụng kinh chỉ mới gieo duyên - Hành trì chính là chuyển hoá
Ngày nay rất nhiều người tu học Phật pháp, hàng ngày tụng kinh, niệm Phật, bái sám… nhưng tại sao nghiệp không chuyển, tâm không nhẹ, phiền não vẫn đầy, gia đình vẫn bất an?
Nhiều vị sư, vì muốn gieo duyên lành cho đại chúng nên hay khuyên tụng kinh niệm Phật. Điều đó không sai vì âm thanh kinh điển vốn có năng lực tịnh hóa và đánh thức hạt giống thiện lành trong tâm. Nhưng nếu chỉ dừng ở việc tụng suông mà không thực hành, thì giống như học nấu ăn bằng cách đọc công thức rồi để đó, không bao giờ vào bếp.
Tụng kinh chỉ là khởi đầu một sự gieo duyên. Nhưng nghiệp lực không thể được gột rửa chỉ bằng âm thanh đọc ra từ miệng, mà phải bằng hành động cụ thể từ thân khẩu ý mỗi ngày.
Bạn tụng kinh “từ bi” bao nhiêu lần, nhưng trong đời sống hằng ngày bạn có thực sự từ bi với người thân, với người khiến bạn tổn thương chưa?
Bạn tụng “Phổ Môn” cầu Quán Thế Âm cứu khổ, nhưng bạn có đang cố gắng lắng nghe và cứu khổ cho người bên cạnh mình người đang trầm cảm, tổn thương, hay chỉ đơn giản là cần một lời an ủi?

Nhiều người quên mất: Kinh không phải để thờ, cũng không chỉ để tụng cho có phước. Kinh là kim chỉ nam để sống, là bản đồ để thấy khổ. Nếu tụng kinh mà tâm vẫn sân hận, miệng vẫn thị phi, lòng vẫn chấp ngã thì tụng đến bao giờ mới hết khổ?
Tu hành không nằm ở việc ngồi bao lâu, tụng bao nhiêu bài, lạy bao nhiêu lạy mà nằm ở chuyển hóa được bao nhiêu trong tâm mình.
- Biết buông xuống một sự cố chấp, đó là một lần tụng kinh bằng trái tim.
- Biết nhẫn nhịn một cơn nóng giận, đó là một lần lạy Phật bằng hành động.
- Biết tha thứ, biết lắng nghe, biết cảm thông đó là lúc kinh điển đang sống thật trong ta.
Kinh Phật là lời dạy của bậc giác ngộ. Nhưng lời dạy đó chỉ thật sự linh nghiệm khi ta ứng dụng vào đời, khi ta đem chánh pháp trải ra trong từng lời nói, hành vi, cách sống. Thành tâm tụng một bài kinh để nhắc tâm mình sống thiện còn hơn tụng cả trăm bài mà vẫn sống đầy sân si.
Đừng để tụng kinh trở thành một thói quen máy móc. Đừng để việc tu hành chỉ là hình thức. Nếu muốn nghiệp chuyển, số đổi hãy bắt đầu sống thật với những gì mình tụng mỗi ngày. Bởi vì cuối cùng, kinh không cứu được ta nếu ta không chịu thay đổi chính mình.
Nếu người nói nhiều kinh,
Không hành trì, phóng dật;
Như kẻ chăn bò người,
Không phần Sa môn hạnh.
Dầu tụng ít kinh điển,
Nhưng hành pháp, tùy pháp,
Từ bỏ tham, sân, si,
Tĩnh giác, tâm giải thoát,
Không chấp thủ hai đời,
Dự phần Sa môn hạnh.
(Kinh Pháp Cú câu 19-20- Song Yếu)
CÙNG NHAU XIỂN DƯƠNG ĐẠO PHẬT
Tuân theo truyền thống Phật giáo, chúng tôi cung cấp tài liệu giáo dục Phật giáo phi lợi nhuận. Khả năng duy trì và mở rộng dự án của chúng tôi hoàn toàn phụ thuộc vào sự hỗ trợ của bạn. Nếu thấy tài liệu của chúng tôi hữu ích, hãy cân nhắc quyên góp một lần hoặc hàng tháng.
STK: 117 002 777 568
Ngân hàng Công thương Việt Nam
(Nội dung: Họ tên + tài thí Xiển dương Đạo Pháp)
TIN LIÊN QUAN
Dành cho bạn
Thực hành tâm từ mỗi ngày để chấm dứt mọi oan trái
Phật giáo thường thứcThức dậy với tâm tư thuần khiết bắt đầu cho một ngày mới, chúng ta nguyện ngày hôm nay mọi hành động lời nói và ý nghĩ, không làm tổn hại bất cứ chúng sanh nào.
Tìm về suối nguồn bình yên bên trong
Phật giáo thường thứcTrong dòng chảy bất tận của công việc, trách nhiệm và những ồn ào bên ngoài, có một câu hỏi có lẽ đã nhiều lần vang lên trong tâm: Đâu là nơi nương tựa đích thực, nơi mà ta có thể buông xuống tất cả gánh nặng?
Xuất gia không phải là trốn khổ, mà là đối diện khổ
Phật giáo thường thứcTrong đời sống thế gian, nhiều người nhìn vào hình ảnh người xuất gia với tâm tưởng thanh tịnh, an nhiên, như thể bước vào cửa chùa là bước vào một cõi bình yên tuyệt đối. Nhưng sự thật, con đường xuất gia – nếu nhìn đúng theo Chánh pháp – là một hành trình đầy thử thách, đòi hỏi trí tuệ, chánh niệm và sự lựa chọn cực kỳ thận trọng.
Nguyện lực thắng nghiệp lực
Phật giáo thường thứcHỏi: Kính thưa lão Pháp sư, sau khi con phát tâm thì bị rất nhiều chướng ngại, nên làm thế nào để khiến oan gia trái chủ tha thứ?
Xem thêm














