Uống trà cùng Thế Tôn

Có những đêm tâm tình êm đềm đến lạ, tựa như mặt hồ phẳng lặng không chút gợn sóng nào. Mọi ý thức thật dịu dàng, làm cho ta như đi sâu hơn vào chiều sâu tâm thức.

Dường như mọi thứ đều lắng đọng thật sâu, thật khẽ. Ta như bước vào khoảng không của tịch tĩnh. Không thanh âm, không ngôn ngữ, không dao động. Lặng lẽ, dịu dàng, và mát mẻ.

Có lẽ chỉ những đêm như này mới thích hợp để mời Thế Tôn cùng ngồi uống trà.

Uống trà cùng Thế Tôn 1
Tĩnh lặng bên Phật.

“Bạch Thế Tôn! Dạo này Người có khoẻ chăng? Có ít bệnh, ít ưu tư chăng? Chúng sanh có thường dễ độ chăng?”

“Bạch Thế Tôn! Dạo này con tu học không thăng tiến lắm Thế Tôn ạ! Mấy khi con thấy mình vụng về trong việc điều phục cái Tâm mình lắm, con không thể quản được “hắn”, mặc hắn thích làm chi thì làm, mặc hắn kéo con đi đâu thì đi, lắm lúc con như kẻ đứng ngoài lề tâm thức vậy Thế Tôn ạ, chẳng làm được chi!”

Thưa Thế Tôn, con mời Người một ly trà nhé! Con lại kể tiếp Người nghe chuyện cái “Tâm rong ruổi” của con nhé!

Mấy hôm con với “hắn” hoà hợp lắm, dịu dàng, hoà nhã với nhau. Mấy khi chúng con cũng ngồi uống trà như con với Thế Tôn lúc này. Nhưng có khi, con và hắn cũng không hoà hợp mấy. Hắn bỏ con, đi rong ruổi ở những miền xa xôi chộn rộn. Hắn nằm lười ở đấy bỏ quên luôn cả câu kinh tiếng kệ. Lắm lúc hắn cũng đi thật xa ở những miền viễn du với đầy cám dỗ. Hắn bỏ quên con, bỏ thầy Tổ, bỏ cả Thế Tôn…

Nhưng may quá Thế Tôn ơi, đó chỉ là một vài hôm thôi cái Tâm của con nó ham chơi đi trốn. Con biết kiểu chi hắn cũng về, vì ở cái miệt xa xa đó làm sao có thể cứu rỗi được hắn đây!

Đấy, Thế Tôn thấy không, làm chi có ai thương con như Thế Tôn đâu, làm chi có ai chỉ cho con con đường mà “diệt Khổ”.

Thế Tôn nhớ không! Cái hồi con bỏ hết đi theo Thế Tôn ấy, nhiều lúc đến giờ con cũng chưa tin là mình đi cùng đường với đường Thế Tôn đã đi. Chắc hồi nào con với Thế Tôn cũng đã từng đi như vậy, nên giờ cũng vậy đúng không Thế Tôn!

Con biết là không có dễ để đi cái đường này đâu, Thế Tôn cũng gian nan lắm mới đi tới. Mà giờ, mấy khi con còn bơ vơ, còn lạc đường nữa thì làm sao hỡi Thế Tôn?

Nói thế thôi, chớ con tin là con làm được ạ. Thế Tôn đã đi đến rồi, nên con tin con cũng sẽ đi đến được như Thế Tôn thôi. Vì trong con có niềm tin bất diệt nơi Người, có sự an lạc thảnh thơi nơi bước chân và hơi thở, có cả dòng tiếp nối tâm linh tuôn chảy trong con do Thế Tôn truyền trao.

Thôi! Trà nhạt rồi. Hôm khác con lại mời Thế Tôn uống trà nhé!

Tạm biệt Thế Tôn!

gg follow

CÙNG NHAU XIỂN DƯƠNG ĐẠO PHẬT

Tuân theo truyền thống Phật giáo, chúng tôi cung cấp tài liệu giáo dục Phật giáo phi lợi nhuận. Khả năng duy trì và mở rộng dự án của chúng tôi hoàn toàn phụ thuộc vào sự hỗ trợ của bạn. Nếu thấy tài liệu của chúng tôi hữu ích, hãy cân nhắc quyên góp một lần hoặc hàng tháng.

STK: 117 002 777 568

Ngân hàng Công thương Việt Nam

(Nội dung: Họ tên + tài thí Xiển dương Đạo Pháp)

Tích lũy công đức, nuôi dưỡng tâm trạng tốt đẹp và thiện lành

Phật pháp và cuộc sống 10:00 31/05/2026

Phước báu chính là sự an lạc, thoải mái. Làm việc với tâm thoải mái thì sẽ được phước.

Chọn nghề sát sinh, tự mình chịu lấy quả báo đau đớn

Phật pháp và cuộc sống 17:00 30/05/2026

Trong giây phút kinh khủng này, Đào vừa giãy giụa vừa bất giác nhận ra cái cách ông bác sỹ cầm dây thọc xuống bụng cô không khác gì cái cách cô vẫn thường cầm những chiếc xiên bằng kim loại, thọc qua thọc lại vào mình những con cá kèo ở trong căn bếp của quán ăn cô làm việc.

Tuỳ bút: Lên đồi cao sáng ngày mưa

Phật pháp và cuộc sống 16:19 30/05/2026

Vậy là trời đã mưa. Cơn mưa mùa hạ. Cứ như ta đã chờ trông cơn mưa này từ một tháng qua, ngóng một cơn mưa giải nhiệt suốt một tuần lễ nóng bức diễn ra Đại lễ Phật đản.

Cộc cằn ở nhà nhưng mặn mà với thiên hạ

Phật pháp và cuộc sống 16:06 30/05/2026

Trong cuộc sống, vẫn tồn tại một nghịch lý khiến nhiều người trăn trở: có những người ra ngoài luôn vui vẻ, hòa nhã, sống hết lòng với thiên hạ nên được bạn bè, đồng nghiệp yêu mến; nhưng khi về nhà lại trở nên cộc cằn, khó chịu với chính những người thân yêu nhất.

Xem thêm