Ấn Quang Đại sư khai thị về những điều căn bản trong cuộc sống
Vì một Phật tử lúc nào cũng phải gìn lòng như đối trước Phật. Đến bữa cơm không nên ăn quá độ. Thức ăn dù ngon, hạp miệng cũng chỉ nên ăn tám chín phần mà thôi. Nếu ăn đủ mười phần thì kẻ khác bị thiếu, mà tạng phủ mình cũng bị thọ thương.
Phúc đức của phàm phu đâu có bao nhiêu, nếu thường ăn như thế, thọ lộc phải giảm. Vả lại khi ăn quá nhiều, thân tâm mờ mệt. Nếu thực phẩm không tiêu, tất ra hơi dưới. Việc nầy rất không thanh nhã, tội lỗi rất to.
Như sự đốt hương ở điện Phật chẳng qua là để tiêu biểu lòng cung kính, xét lại mùi thơm đâu có bao nhiêu? Nếu ăn quá no để cho ra hơi dưới..mùi hôi thúi xông đến Tam Bảo; đời sau tất phải bị quả báo làm loài giòi. Vậy muốn tránh lỗi ấy, tốt hơn hết là ăn cho có điều độ.

Thảng như bao tử yếu bị chứng hàn, món ăn khó tiêu. Khi cảm thấy muốn ra hơi dưới, thì nên bước ra ngoài; đến chỗ trống cho ra, đợi khi hơi tan lại đi vào trong. Nếu có việc không ra ngoài được, thì phải dùng sức nén lại, giây phút hơi sẽ tiêu tan ở trong bụng. Có kẻ cho rằng làm như thế e sinh ra bệnh, lời nầy không nên nghe theo. Phải biết rằng nếu một chút vệ sinh không đáng vào đâu mà để cho ra hơi dưới nơi điện Phật, nhà Tăng; khổ báo của tội lỗi còn nặng gấp hơn muôn phần.
Trong giới luật của Phật chế, chưa nói đến việc này. Có lẽ người xưa thân thể mạnh khỏe, không tham ăn nên chẳng có điều bất nhã ấy, nên Phật chưa nói. Nếu như có, tất Phật đã nói ra rồi! Vậy chớ cho rằng Phật không chế giới ngăn cấm điều ấy, mà tùy ý cho ra hơi dưới. Làm như thế là tự rước lấy sự đọa lạc. Chừng ấy Phật muốn cứu độ cũng không biết làm sao?
Thuở xưa Đức Khổng Tử lấy tư cách bậc thánh nhân đến chầu vị quốc quân phàm phu. Khi còn ở dưới thềm sắp muốn bước vào triều, đã nén nhẹ hơi thở, huống chi lúc đối trước mặt vua? Cho nên, sách Luận Ngữ nói: So vạt áo bước lên đền, thân mình cúi xuống, nhẹ hơi dường như không thở”.
Chúng ta là phàm phu đầy nghiệp lực, đang lúc ở nơi điện Phật; một Đấng trời trong hàng Trời, Thánh trong hàng Thánh; là chỗ Tam Bảo đầy đủ mà không để tâm thúc liễm; mặc ý cho ra hơi hôi thúi nơi dưới, tội lỗi ấy lớn biết chừng bao? Xin chớ cho rằng tôi nói ra đây việc không thanh nhã. Chỉ vì sợ cho kẻ thô suất lầm gây ra nhân dọa lạc loài giòi tửa đó thôi.
CÙNG NHAU XIỂN DƯƠNG ĐẠO PHẬT
Tuân theo truyền thống Phật giáo, chúng tôi cung cấp tài liệu giáo dục Phật giáo phi lợi nhuận. Khả năng duy trì và mở rộng dự án của chúng tôi hoàn toàn phụ thuộc vào sự hỗ trợ của bạn. Nếu thấy tài liệu của chúng tôi hữu ích, hãy cân nhắc quyên góp một lần hoặc hàng tháng.
STK: 117 002 777 568
Ngân hàng Công thương Việt Nam
(Nội dung: Họ tên + tài thí Xiển dương Đạo Pháp)
TIN LIÊN QUAN
Dành cho bạn
Sự khiêm cung là gì? Tu tập đối với sự khiêm cung
Phật giáo thường thứcSự khiêm cung là sự việc làm cho Thân, Khẩu, Ý mềm mỏng nhún nhường, không có ngã mạn kiến chấp, không còn thô lỗ kiêu mạn, không cống cao tự phụ lấn át người khác.
Cầu nguyện như thế nào cho hợp lẽ đạo khi người thân mất?
Phật giáo thường thứcHỏi: Kính bạch Hòa thượng, nếu như vô thường đến với người thân chúng con, chúng con phải cầu nguyện làm sao cho hợp lẽ đạo, thay vì cầu siêu cầu an?
Hãy để Phật đản sanh trong trái tim mình
Phật giáo thường thứcNgày Phật Đản không chỉ là ngày vui của những người con Phật, mà còn là lời nhắc nhở để con người tri ân đức Bổn sư vĩ đại Chánh Đẳng, Chánh Giác, từ đó ngày càng nhận biết và nương tựa Tam Bảo để sống hiền thiện hơn giữa cuộc đời nhiều biến động.
Hành trình nhân sinh
Phật giáo thường thứcĐời người tựa sát-na phù du giữa vô tận, mỏng manh như sương khói, đan xen giữa khổ lụy và dục lạc. Thế nhưng, chính trong thân phận hữu hạn này lại ẩn tàng hạt mầm siêu việt. Kiếp nhân sinh, xét cho cùng, là một trường học lớn mà mỗi khoảnh khắc trôi qua đều là một bài học để hành giả nhận diện chân lý tối thượng.
Xem thêm














