Cha mẹ - những người hùng thầm lặng sau chiến tranh

Đêm 29/4, trong lúc ở quận 1 (TP.HCM) chờ hòa vào cùng dòng người Việt Nam xem duyệt binh sáng mai, tôi bỗng thấy lòng mình rung động sâu sắc khi nghĩ đến bố mẹ.

Một thế hệ sinh ra trong chiến tranh, lớn lên trong chiến tranh, rồi nuôi con sau chiến tranh.

50 năm đất nước đã hòa bình. Cũng là lúc bố mẹ đã già.

Hình dung lại những năm tháng bom đạn, đói nghèo, loay hoay giữ lấy mạng sống và xoay xở miếng ăn... tôi thấy thật xót, thật thương thế hệ của bố mẹ.

Cha mẹ - những người hùng thầm lặng sau chiến tranh 1
Vòng lặp tổn thương tinh thần sau chiến tranh giữa các thế hệ đang dần được chữa lành.

Thế hệ chúng tôi - những người con 8X - lớn lên trong sự bao bọc của cha mẹ, nhưng đồng thời cũng phải tự mình vật lộn để vượt ra khỏi nỗi sợ bất ổn mà cha mẹ vô thức truyền lại.

Nỗi lo lắng ấy, dù xuất phát từ tình yêu thương, vẫn trở thành áp lực thầm lặng mà chúng tôi gánh trên vai.

Giờ đây tôi đã 40 tuổi, bố mẹ cũng đã ngoài 70.

Càng lớn lên, tôi càng hiểu:

Thời đó, bố mẹ lo miếng ăn còn chưa đủ, làm sao có thể học cách chia sẻ cảm xúc, làm sao đủ bình an để khích lệ con phát triển cá tính?

Nỗi sợ thiếu thốn, bất ổn, đổ vỡ... cứ níu lấy cuộc đời bố mẹ và cả những tổn thương tâm lý sau chiến tranh vẫn ám ảnh mà không được nhận diện.

Nhiều cha mẹ yêu con vô điều kiện, nhưng lại không có bình yên để trao cho con. Trong cha mẹ luôn có sự căng thẳng, và đôi khi vì áp lực tích tụ, cha mẹ có thể phản ứng như một cơn bão bất chợt - điều đó khiến chúng tôi, những đứa con, có khi thấy mệt, thấy sợ, nhưng sau này mới hiểu: đó là những vết thương mà cha mẹ mang từ thời kỳ khốc liệt.

Bởi chính họ, suốt cuộc đời, lớn lên trong thời kỳ đất nước không có hòa bình và trưởng thành trong thời kỳ bất ổn sau chiến tranh.

Thế nên dù thương con, nhưng nhiều cha mẹ gần như không có cơ hội được học cách sống trong bình an để truyền lại điều đó cho con mình.

Những ngày này khi nhìn thấy những hình ảnh diễu binh trên mặt đất và không khí quân sự được tái hiện trên bầu trời trong thời bình sau 50 năm - điều ấy khiến tôi rung động mạnh.

Bởi bên cạnh nhiều ý nghĩa của ngày kỷ niệm 50 năm giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước, tưởng nhớ những vị anh hùng đã hy sinh vì hòa bình Tổ quốc, mà còn đánh dấu một chặng đường của một thế hệ cha mẹ đã hy sinh cho chúng tôi được nuôi dưỡng và đi học để có được ngày hôm nay. Và vòng lặp tổn thương tinh thần sau chiến tranh giữa các thế hệ đang dần được chữa lành.

Tôi chỉ mong rằng, thế hệ chúng tôi, và thế hệ mai sau, sẽ tiếp nối tinh thần ấy - giữ lấy sự kiên cường, lòng tự tôn, và làm cho đất nước mình ngày càng đẹp hơn.

Tôi lại nhớ đến lời Thiền sư Thích Nhất Hạnh: “Có hiểu thì mới có thương.”

Ngoài xã hội, ta chỉ bắt đầu thương một ai đó khi ta thật sự hiểu họ.

Còn cha mẹ - có khi cả đời chẳng hiểu hết con mình, nhưng vẫn luôn dành cho con tất cả.

Vẫn cứ thương, bằng tất cả những gì họ có.

Dù vụng về, dù lặng lẽ.

Bố mẹ ơi,

Cảm ơn bố mẹ đã hy sinh cho con, để con có ngày hôm nay.

Con mong là kể từ giờ, bố mẹ luôn sống trong bình yên và vui!

_________

* Tác giả là Phật tử, chuyên gia tâm lý, đang sống và làm việc tại TP.HCM

gg follow

CÙNG NHAU XIỂN DƯƠNG ĐẠO PHẬT

Tuân theo truyền thống Phật giáo, chúng tôi cung cấp tài liệu giáo dục Phật giáo phi lợi nhuận. Khả năng duy trì và mở rộng dự án của chúng tôi hoàn toàn phụ thuộc vào sự hỗ trợ của bạn. Nếu thấy tài liệu của chúng tôi hữu ích, hãy cân nhắc quyên góp một lần hoặc hàng tháng.

STK: 117 002 777 568

Ngân hàng Công thương Việt Nam

(Nội dung: Họ tên + tài thí Xiển dương Đạo Pháp)

Khi biết mình còn "lèng phèng" là đã tiến bộ rồi

Phật pháp và cuộc sống 13:48 09/06/2026

Trên đường tu, có một nghịch lý khá thú vị: nhiều người mới học Phật thường nghĩ mình đã hiểu nhiều, tu khá tốt và có chút thành tựu. Nhưng càng học sâu, càng thực hành lâu năm, người ta lại càng thấy mình còn quá nhiều thiếu sót. Càng nhìn kỹ vào nội tâm, càng nhận ra vô minh, phiền não và tập khí vẫn còn dày đặc.

An cư thật sự bắt đầu từ đâu trong ngôi nhà?

Phật pháp và cuộc sống 10:00 09/06/2026

Chúng ta có thể mua một ngôi nhà kiên cố để che mưa che nắng cho thân xác, nhưng nếu tâm bão vẫn nổi lên trong lòng, liệu có chốn nào trên thế gian này đem lại sự an cư đúng nghĩa?

Hoằng pháp là bổn phận và trách nhiệm của người tu vì lợi ích của chúng sanh

Phật pháp và cuộc sống 08:32 09/06/2026

“Hoằng pháp vi gia vụ, lợi sanh vi bổn hoài” là phương châm thể hiện trách nhiệm và tâm nguyện của người đệ tử Phật trên con đường phụng hành Chánh pháp.

Xem thêm