Đau lòng: Người mất chạy lũ
Cập nhật từ báo chí và mạng xã hội: Nước vẫn dâng. Mưa vẫn không ngớt. Và giữa dòng nước đục ngầu ấy, có một đám tang lênh đênh. Người ta khiêng chiếc quan tài qua suối, nước xiết ngang bụng, từng bước run rẩy mà kiên định. Trên bờ, tiếng khóc của người thân lẫn trong tiếng mưa, nghe như một nốt lặng xé lòng.
Ở xã Hòa Tiến (Đà Nẵng), những người lính Quân khu 5 lội nước đưa linh cữu người mất ra khỏi vùng cô lập. Áo lính sũng nước, tay giữ chặt cỗ quan tài, họ dìu cả sự trang nghiêm của một kiếp người qua cơn lũ dữ. Có lẽ chưa bao giờ khái niệm “chạy lụt” lại mang nghĩa đau lòng đến thế - khi người sống chạy, và cả người mất cũng phải chạy.

Cũng trong buổi sáng nay, ở Huế, một gia quyến phải thuê xe tải chở quan tài người thân lên nơi cao ráo để tránh ngập. Họ dùng bạt che mưa, chờ nước rút mới có thể an táng. Có nhà, quan tài phải đặt trên bàn thờ cao giữa căn nhà nước ngập đến ngực. Không có tiếng kèn, không có đoàn đưa tiễn, chỉ có tiếng mưa đập trên mái tôn và những bàn tay run run chắp lại.
Trước đó, trên mạng xã hội Facebook, hôm qua, 27-10, lan truyền đoạn clip ghi lại cảnh một nhóm người ở xã Trà Đốc - vùng cao của TP Đà Nẵng khiêng quan tài qua dòng nước lũ để đưa đi an táng, khiến nhiều người không khỏi xót xa, thương cảm.
Đám tang - vốn là nghi lễ cuối cùng của đời người, thường diễn ra trang nghiêm, thành kính, nơi tiễn biệt và kết thúc - giờ đây cũng trở thành cuộc vật lộn với thiên nhiên. Giữa ranh giới sinh tử, nước lũ đã xóa nhòa mọi khoảng cách: giữa người lạ và người quen, giữa người sống và người đã khuất. Ai cũng gồng mình, cùng nhau đưa người mất về nơi an nghỉ, để giữ lại chút trọn vẹn của lòng nhân, của đạo hiếu, giữa cảnh ngập ngụa đau thương.
Hình ảnh người dân gồng mình khiêng quan tài qua dòng nước xiết, bộ đội dìu từng cụ già, cõng từng đứa trẻ, hay cứu một em bé sốt cao trong vùng cô lập… tất cả như những thước phim về tình người giữa lũ. Lũ cuốn trôi nhà cửa, ruộng vườn, nhưng chưa bao giờ cuốn trôi được lòng thương.

Sau mỗi mùa lũ, người ta dọn dẹp bùn non, dựng lại mái nhà. Nhưng những hình ảnh như thế này - người mất chạy lụt - sẽ ở lại mãi, ám ảnh. Hình ảnh đó khắc sâu trong ký ức miền Trung, như một vết thương sâu, một lời nhắc nhở về sự mong manh của kiếp người và giá trị của tình người trong giông bão.
Giữa nước lũ, người ta không chỉ cứu nhau, mà còn giữ lại phẩm giá, mang tinh thần “nghĩa tử nghĩa tận” cho người đã đi xa. Thực sự, trong những khoảnh khắc tột cùng ấy, con người hiểu hơn bao giờ hết rằng: sống hay chết, chỉ một dòng nước thôi cũng có thể xóa trắng tất cả, ngoại trừ lòng nhân ái, sự sẻ chia.
Cầu nguyện lũ rút, người dân miền Trung quê tôi an toàn.
Nam mô Bồ-tát Quán Thế Âm!
CÙNG NHAU XIỂN DƯƠNG ĐẠO PHẬT
Tuân theo truyền thống Phật giáo, chúng tôi cung cấp tài liệu giáo dục Phật giáo phi lợi nhuận. Khả năng duy trì và mở rộng dự án của chúng tôi hoàn toàn phụ thuộc vào sự hỗ trợ của bạn. Nếu thấy tài liệu của chúng tôi hữu ích, hãy cân nhắc quyên góp một lần hoặc hàng tháng.
STK: 117 002 777 568
Ngân hàng Công thương Việt Nam
(Nội dung: Họ tên + tài thí Xiển dương Đạo Pháp)
TIN LIÊN QUAN
Dành cho bạn
Giữ cho mình một trái tim lương thiện
Phật pháp và cuộc sốngTôi nhận ra một điều sau nhiều năm va chạm với cuộc đời, đó chính là giữ được một trái tim lương thiện đôi khi khó hơn rất nhiều so với việc trở nên thành công.
Vì sao không buông được nỗi nhớ dù vẫn hành thiền?
Phật pháp và cuộc sốngViệc còn nhớ mãi không quên là chuyện thuộc về tưởng uẩn, là điều rất bình thường.
Đừng để điểm số che khuất một con người
Phật pháp và cuộc sốngKỳ thi tốt nghiệp THPT là một dấu mốc quan trọng của tuổi học trò. Nhưng nhìn dưới ánh sáng Phật học, đó không phải cuộc chiến định đoạt số phận, mà là một nhân duyên để người trẻ học cách nỗ lực, bình tĩnh và trưởng thành.
Sống thật là biết trân trọng chính mình, đủ lòng để thương người khác
Phật pháp và cuộc sốngCuộc đời ngắn lắm, nếu cứ mãi sống theo mong đợi của người khác, rồi một ngày nào đó quay đầu nhìn lại mới giật mình: “Ủa, vậy rốt cuộc, tôi từng là ai?”














