Làm người tử tế
Chúng ta đã từng có lòng tin với sự tử tế của con người. Nhưng, không biết từ khi nào, lòng tin ấy trong chúng ta dần dần vơi cạn…
Cái thuở còn bé, tức là những ngày ta có thể vô tư chạy ra ngoài trời tắm mưa cùng lũ bạn, đứa trẻ nào cũng vui và hồn nhiên hết.
Rồi cái thuở cắp sách đến trường, cái gì không thích thì ta thể hiện ra mặt, cái gì thích thì ta cũng thoải mái cho thiên hạ biết. Có sao thì là vậy!
Ngày ấy, ngoài giờ học trên trường, ta chạy về nhà trên con đường quanh cánh đồng lúa bát ngát, thơm mùi mạ non đương chín và cùng với lũ bạn chơi đủ trò: đánh đáo, thả diều, hái trái cây… Điện thoại di động là thứ gì đó rất xa xỉ.
Lớn lên, ai cũng sắm cho mình một chiếc mặt nạ. Vì khi ta đi làm, ta không được phép thể hiện thái độ bất mãn khi bị sếp la, ta cũng phải cười khi khách hàng quở trách. Hết đầu này cảm ơn, đầu kia xin lỗi, ta bị xoay mòng như con vụ. Nhắc đến con vụ, ta lại muốn xin một vé đi tuổi thơ.

Lớn lên, hồn nhiên và vô tư là hai điều chẳng còn nữa trong ta, có phải vậy không? Thương ai đôi khi chẳng dám nói, sợ người từ chối. Muốn nhắc nhở ai điều gì cũng dè dặt, sợ người tổn thương. Muốn mua món gì cũng phải suy xét, vì tài chính dường như không đủ.
Nhưng!
Ta vẫn thấy đâu đó có những con người dám đứng thẳng lưng, nói lên sự thật. Cũng có những người dễ thương, dễ mến, luôn chìa bàn tay để nắm lấy những bàn tay đau khổ. Có những người cho ra nhưng không mong cầu nhận lại. Có những người khát khao được chữa lành những tổn thương cho người khác. Họ sống vì đạo lí mà họ được học:
“Thấy người khổ nạn khó qua
Lòng mình đau xót như là khổ chung
Thấy người hạnh phúc thành công
Lòng mình sung sướng như cùng vui theo.” (Kinh Từ Tâm – Chùa Hoằng Pháp)
Họ là ai? Họ là ta đó.
Này người hữu duyên! Trong mỗi chúng ta, vẫn còn những hạt giống của từ bi, bao dung, tha thứ, can đảm, nhẫn nại, vị tha… Ta tưởng những hạt giống kia đã bị vùi lấp không còn – không phải vậy đâu! Hãy nhìn vào đôi bàn tay mình đi. Đôi bàn tay này không có hạnh phúc, không có vị ngọt, nhưng đôi bàn tay lại có thể tạo ra hạnh phúc và mang đến vị ngọt cho cuộc đời.
Hãy nhìn lên bầu trời đi. Bầu trời có mây, có gió, có không khí để nuôi ta sống. Và ta đang sống dưới sự che chở của bầu trời đó!
Đừng sợ làm người tử tế. Sự thật là thế nhân nhờ có tử tế nên mới tồn tại được với nhau. Hãy cùng làm người tử tế để khởi sinh tỉnh thức và yêu thương, trong người và trong ta…
CÙNG NHAU XIỂN DƯƠNG ĐẠO PHẬT
Tuân theo truyền thống Phật giáo, chúng tôi cung cấp tài liệu giáo dục Phật giáo phi lợi nhuận. Khả năng duy trì và mở rộng dự án của chúng tôi hoàn toàn phụ thuộc vào sự hỗ trợ của bạn. Nếu thấy tài liệu của chúng tôi hữu ích, hãy cân nhắc quyên góp một lần hoặc hàng tháng.
STK: 117 002 777 568
Ngân hàng Công thương Việt Nam
(Nội dung: Họ tên + tài thí Xiển dương Đạo Pháp)
TIN LIÊN QUAN
Dành cho bạn
Bánh lá của bà - gói trọn một đời thương
Phật pháp và cuộc sốngTôi xa quê đã ngót nghét hai chục năm, nhưng hình ảnh quê hương vẫn như được tạc vào tâm trí. Những kỷ niệm thân thương, những hương vị quen thuộc, đặc biệt là món bánh lá bà làm vẫn vang vọng trong tôi như một lời ru, kéo tôi trở về với nguồn cội.
Trẻ em: Từ sử tích thế kỷ XX đến hiện thực thế kỷ XXI
Phật pháp và cuộc sốngHôm trước, tôi có tác nghiệp hướng dẫn viên ghé khách sạn Saigon Morin (thuộc P. Thuận Hóa - Tp. Huế) dẫn gia đình gồm ba khách Pháp thuộc vùng La Réunion (một tỉnh hải ngoại của Pháp trên Đại Tây Dương) đi ăn tối. Do tới trước thời gian hẹn chừng mười lăm phút nên tôi đã tiện thể ghé qua hộ niệm trước tượng đài: "Thánh tử vì đạo", nằm đối diện khách sạn Saigon Morin ngay công viên bên kia của đường Lê Lợi.
Sống trong tinh thần Pháp hoa giữa thời công nghệ
Phật pháp và cuộc sốngChúng ta đang sống trong một thời đại “siêu liên kết”(hypertexted). Chưa bao giờ người ta kết nối với nhau nhanh như bây giờ. Với những công cụ như mạng xã hội, như viber, instagram, zalo, facebook,... họ có thể gặp gỡ, trao đổi và kết nối rất nhanh mọi thông tin. Thử tìm một vài góc nhìn để chúng ta cùng “thực hành” tinh thần kinh Pháp Hoa trong bối cảnh công nghệ hôm nay.
Về mái chùa xưa
Phật pháp và cuộc sốngCon về thăm thầy giữa ngày đông giá rét/ Cũng không bằng cái lạnh giữa lòng con/ Bên chùa xưa chánh điện vẫn vàng son/ Hoa vẫn nở, khói hương nghi ngút đó
Xem thêm














