Mình là điểm tựa của mình
Con người thường có xu hướng tìm một điểm tựa. Đó có thể là một mối quan hệ, một công việc, một vị trí, hay thậm chí là một niềm tin nào đó.

Có một lúc nào đó trong đời, ta chợt nhận ra: những điều mình từng tin là chỗ dựa, hóa ra không vững như mình nghĩ. Dựa vào núi, núi có thể đổ. Dựa vào người, người có thể đổi thay. Những điều tưởng như chắc chắn nhất lại có lúc rạn nứt, và chính khoảnh khắc ấy, ta thấy mình chông chênh.
Không phải vì cuộc đời quá khắc nghiệt, mà vì ta đã quen đặt niềm tin ra bên ngoài nhiều hơn là quay về bên trong.
Con người thường có xu hướng tìm một điểm tựa. Đó có thể là một mối quan hệ, một công việc, một vị trí, hay thậm chí là một niềm tin nào đó. Khi có điểm tựa, ta thấy an tâm. Nhưng nếu toàn bộ sự an tâm ấy phụ thuộc vào thứ bên ngoài, thì chỉ cần một biến động nhỏ, ta sẽ mất thăng bằng.
Bởi lẽ, không có gì là bất biến. Người hôm nay còn bên ta, ngày mai có thể rời đi. Công việc hôm nay ổn định, ngày mai có thể đổi thay. Ngay cả chính mình, cũng không phải lúc nào cũng như cũ. Nếu mọi thứ đều có thể thay đổi, thì việc đặt toàn bộ niềm tin vào đó, sớm muộn cũng dẫn đến hụt hẫng.
Chỉ có một điều duy nhất ta có thể quay về là chính mình.
Nhưng “dựa vào mình” không phải là tự cô lập hay tách khỏi thế giới. Đó là việc xây dựng một nội lực đủ vững để không bị cuốn theo những biến động bên ngoài. Khi có nội lực, ta vẫn có thể gắn bó, vẫn có thể tin tưởng, nhưng không đánh mất mình nếu điều gì đó không như ý.
Một người có nội lực không phải là người không cần ai, mà là người không lệ thuộc hoàn toàn vào bất kỳ ai.
Trong đời sống, không ít lần ta rơi vào những va chạm, những xung đột. Khi cảm thấy mình đúng, ta muốn phản kháng, muốn chứng minh, muốn giành phần phải về mình. Nhưng điều ít ai để ý là: dù thắng hay thua, những va chạm ấy thường để lại dấu vết.
Một lời nói nặng, một lần hơn thua, một cuộc tranh cãi… có thể giải quyết được vấn đề trước mắt, nhưng lại âm thầm gieo vào lòng người khác một khoảng cách. Sự thù nghịch, dù nhỏ, vẫn ở đó. Vì vậy mới có chuyện: được cũng chưa chắc là thắng.
Có những cái “được” khiến ta mất đi sự bình an. Có những cái “đúng” lại làm tổn thương một mối quan hệ. Khi nhìn sâu hơn, ta thấy ranh giới giữa thắng và thua không rõ ràng như mình tưởng.
Nếu cứ mãi giằng co trong đúng sai, hơn thua, ta sẽ mệt. Và đôi khi, điều ta cần không phải là chiến thắng, mà là một cách đi qua nhẹ nhàng hơn.
Buông, vì thế, không phải là thua cuộc. Buông là một lựa chọn.
Buông không có nghĩa là bỏ mặc hay chấp nhận mọi thứ một cách yếu đuối. Buông là không giữ lại những điều làm mình nặng lòng. Không cố chấp vào việc phải thắng, phải hơn, phải giữ bằng được một điều gì đó đã không còn phù hợp.
Khi buông được, ta không mất đi mà là còn lại.
Còn lại sự bình an. Còn lại sự nhẹ nhõm. Còn lại chính mình, không bị kéo giãn bởi những giằng co không cần thiết.
Có một điều thú vị là: càng cố giữ, ta càng dễ mất. Nhưng khi biết buông đúng lúc, những gì thật sự thuộc về mình sẽ ở lại. Và ngay cả khi không còn gì ở bên ngoài, ta vẫn không trống rỗng vì bên trong vẫn còn một điểm tựa.
Điểm tựa đó không đến từ lời khen hay sự công nhận mà đến từ việc ta hiểu mình, chấp nhận mình, và biết mình có thể đi qua mọi thứ - dù chậm, dù khó, nhưng không gục ngã.
Có lẽ điều quan trọng không phải là ta dựa vào ai, mà là ta có đứng được bằng chính mình hay không.
Khi đã đứng được, ta không còn quá sợ mất. Và khi không còn sợ mất, ta mới thật sự tự do.
CÙNG NHAU XIỂN DƯƠNG ĐẠO PHẬT
Tuân theo truyền thống Phật giáo, chúng tôi cung cấp tài liệu giáo dục Phật giáo phi lợi nhuận. Khả năng duy trì và mở rộng dự án của chúng tôi hoàn toàn phụ thuộc vào sự hỗ trợ của bạn. Nếu thấy tài liệu của chúng tôi hữu ích, hãy cân nhắc quyên góp một lần hoặc hàng tháng.
STK: 117 002 777 568
Ngân hàng Công thương Việt Nam
(Nội dung: Họ tên + tài thí Xiển dương Đạo Pháp)
TIN LIÊN QUAN
Dành cho bạn
Hình thức chỉ là phương tiện, trọng tâm là sự chuyển hóa bên trong
Phật pháp và cuộc sốngPhật pháp là con đường của chuyển hóa, không phải con đường của "trình diễn". Nếu sau một thời gian tu, ta hiền hơn, bớt nóng giận hơn, biết thương người hơn, sống có trách nhiệm hơn, thì đó là dấu hiệu đang đi đúng hướng.
Người mang nguồn năng lượng dịu dàng
Phật pháp và cuộc sốngNgười dễ thương thường mang trong mình một nguồn năng lượng rất dịu dàng. Chỉ cần họ xuất hiện, người khác đã cảm thấy nhẹ lòng và dễ mến, như một đóa hoa đang mùa nở rộ, tự nhiên thu hút ong bướm tìm về. Chung quanh họ luôn có nhiều tình cảm, nhiều sự quan tâm và yêu quý.
Ngày đầu vào nhà mới: Vật mang vào trước có giúp ích?
Phật pháp và cuộc sốngMang vàng bạc để cầu giàu sang, mang hũ gạo để lo no đủ, nhưng nếu bước qua cánh cửa với tâm thế lo âu và sợ hãi, liệu ngôi nhà có thật sự bình an? Đừng biến những vật vô tri thành chiếc xiềng xích trói buộc tâm mình ngay ngày đầu an cư.
Thiếu nhi rước kiệu Phật, thắp đèn mừng Phật đản tại tu viện ở Củ Chi
Phật pháp và cuộc sốngHàng trăm Phật tử cùng các em nhỏ lớp giáo lý "Bé học Phật" đã trở về Tu viện Như Giác (Củ Chi, TP.HCM) tham dự các hoạt động mừng Đại lễ Phật đản Phật lịch 2570 trong không khí trang nghiêm, hoan hỷ.
Xem thêm














