Như thị
Như thị là không thêm một nét/ Lên bức tranh đời vốn mênh mang/ Không tô sáng, không làm cho tối/ Chỉ đứng nhìn…rất nhẹ, rất an.

Thế nào là thấy bất nhị, sống như thị?
Mọi sự đến, ta nhìn như thị
Không gọi tên là khổ hay vui
Hoa nở đó, rồi hoa sẽ tàn
Có gì đâu để ngậm ngùi.
*
Người thương đó, người rồi xa đó
Như trăng tròn khuyết mấy khi lâu
Nếu đã biết gặp là sẽ mất
Ta còn gì phải níu về sau?
*
Như thị là không thêm một nét
Lên bức tranh đời vốn mênh mang
Không tô sáng, không làm cho tối
Chỉ đứng nhìn…rất nhẹ, rất an.
*
Đến một ngày chẳng cần hiểu nữa
Vì hiểu thêm cũng chỉ là thừa
Ta ngồi yên giữa muôn điều đang diễn ra
Như thị…đời.
Như thị…vậy thôi.
CÙNG NHAU XIỂN DƯƠNG ĐẠO PHẬT
Tuân theo truyền thống Phật giáo, chúng tôi cung cấp tài liệu giáo dục Phật giáo phi lợi nhuận. Khả năng duy trì và mở rộng dự án của chúng tôi hoàn toàn phụ thuộc vào sự hỗ trợ của bạn. Nếu thấy tài liệu của chúng tôi hữu ích, hãy cân nhắc quyên góp một lần hoặc hàng tháng.
STK: 117 002 777 568
Ngân hàng Công thương Việt Nam
(Nội dung: Họ tên + tài thí Xiển dương Đạo Pháp)
TIN LIÊN QUAN
Dành cho bạn
Như thị
Phật pháp và cuộc sốngNhư thị là không thêm một nét/ Lên bức tranh đời vốn mênh mang/ Không tô sáng, không làm cho tối/ Chỉ đứng nhìn…rất nhẹ, rất an.
Tin sâu nhân quả
Phật pháp và cuộc sốngTrong chúng ta, ai cũng phải trải qua thời thơ ấu, tôi cũng vậy, tôi có một tuổi thơ rất trong sáng, hồn nhiên và thật hạnh phúc. Nhưng bên cạnh cái hồn nhiên, trong sáng và không kém phần tinh nghịch ấy là vô số tội lỗi đã theo tôi mãi đến tận bây giờ.
Cầu ai an nghỉ bình yên
Phật pháp và cuộc sốngĐêm xuống rất sâu. Bóng tối len lỏi vào từng góc nhỏ của căn phòng, phủ lên những kỷ vật còn nguyên vị trí cũ, như thể mọi thứ vẫn đang chờ một người trở về. Chỉ có hơi ấm là đã rời đi, để lại một khoảng trống lạnh lẽo không cách nào lấp đầy. Trong sự tĩnh lặng ấy, người ở lại chợt hiểu thêm về tính không vĩnh cữu của đời sống – mọi hiện hữu rồi cũng đến lúc tan ra, dù lòng người chưa kịp chuẩn bị.
Bản chất của mọi cuộc vui là đến rồi đi
Phật pháp và cuộc sốngBao ánh cười từng rộn rã một thời rồi cũng theo gió mà nhạt dần, như những cánh hoa rơi sau buổi tiệc xuân. Khi tiếng nói cười tan vào hư không, ta chợt nhận ra niềm vui vốn mong manh, chỉ cần một cơn gió nhẹ là đủ đổi màu ký ức.
Xem thêm














