Niệm Phật vãng sinh
Người tin Phật, niệm Phật chắc chắn sẽ được Phật rước về Tây Phương Tịnh Độ. Câu chuyện của một phật tử chỉ lo làm tròn bổn phận Phật tử và chuyên tâm niệm Phật.
>>Những câu chuyện Phật giáo hay nên đọc
Trong một chùa miền quê của tỉnh Bình Định, có một ngôi chùa nhỏ giữa làng. Trụ trì ngôi chùa này là một vị Thượng tọa, xuất gia từ nhỏ, nhưng không được học hành Phật pháp sâu rộng. Thầy xuất gia với lòng ngưỡng mộ Tam Bảo và được Hòa Thượng bổn sư của thầy dạy nghi lễ, coi ngày giờ, cúng đám cho Phật tử. Ngày đêm thầy thường tụng kinh, niệm Phật. Thầy thường dạy cho đệ tử cũng như Phật tử, “Tu hành là trì trai, giữ giới, tụng kinh, niệm Phật, để sau khi quá vãng được về Tây Phương Tịnh Độ, hết khổ được vui, chứng đạo bồ đề.”
Công quả trong chùa, thầy có một ông già tên ông Hai. Ông Hai cũng đi tu từ nhỏ nhưng căn tánh ám độn, học không vô, chỉ đánh chuông, quét chùa, và làm công quả. Ông tu với Hòa Thượng bổn sư của thầy. Vì thấy chùa đơn chiếc nên Hòa Thượng cho ông Hai về công quả giúp cho Thầy. Ngoài thì giờ công quả tưới bông, tưới cây, đánh chuông, quét chùa, ông Hai chuyên niệm Phật. Ai nói gì ông cũng bỏ qua, khen ông không mừng, chê ông và không giận. Ông chỉ lo làm tròn bổn phận và niệm Phật mà thôi.
Người tin Phật, niệm Phật chắc chắn sẽ được Phật rước về Tây Phương Tịnh Độ.
Năm ấy, ông Hai trên 70 tuổi, sức khỏe còn tốt, không có bệnh hoạn chi. Một hôm, ông thưa với thầy trụ trì, “Thưa thầy, hôm nay thầy có đi đâu không?”
Thầy trụ trì nói, “Hôm nay tôi về chùa tổ cúng tổ.”
Ông Hai nói, “Cúng tổ, năm nào cũng cúng. Bữa nay, thầy ở nhà, con về Tây Phương nhờ thầy hộ niệm.”
Thầy trụ trì nói, “Con nói thật đó.”
Thầy trụ trì nói, “Thôi, ở nhà thì ở. Sang năm về cúng tổ cũng được.”
Gần trưa, ông Hai nấu nước tắm, thay quần áo. Đến trưa, ông mặc áo tràng lên thỉnh thầy trụ trì hộ niệm. Ông Hai lên chùa, mở cửa, lên hương đèn, bắc ghế cho thầy trụ trì ngồi một bên hộ niệm. Ông đứng gần giữa chùa, chí thành lễ Phật, xong ngồi xuống, xoay mặt vô bàn Phật niệm Phật. Tiếng ông nhỏ dần và đầu ông gục xuống, im lặng. Thầy trụ trì đưa taylên mũi ông thì ông đã đi rồi.
Thầy trụ trì đánh trống Bát Nhã lên. Phật tử nghe tin ông Hai tịch trước bàn Phật nên kéo về đông nghẹt chùa. Một giờ sau, Phật tử thỉnh xác thân ông Hai xuống nhà tây, lo tang lễ.
Đi đứng niệm Phật thường/ Sáu chữ nhiếp tâm vương/ Ba nghiệp thường thanh tịnh/ Theo Phật về Tây Phương.
Khi đưa ông đến nơi an nghỉ cuối cùng, Phật tử hùn tiền mướn bảy chiếc xe hơi đưa đi thật long trọng. Đến ngày 49, Phật tử ra thăm mả, không ngờ mả của ông đã được xây thật tốt đẹp. Hỏi ra mới biết, có người khác xóm xây mả của cha, nhưng thợ đã xây lầm mả của ông Hai. Thế rồi Phật tử thương lượng để hoàn tiền lại.
Thế mới biết, người tin Phật niệm Phật chắc chắn sẽ được Phật rước về Tây Phương Tịnh Độ, như truyện ông Hai nói trên.
Đi đứng niệm Phật thường,
Sáu chữ nhiếp tâm vương.
Ba nghiệp thường thanh tịnh,
Theo Phật về Tây Phương.
CÙNG NHAU XIỂN DƯƠNG ĐẠO PHẬT
Tuân theo truyền thống Phật giáo, chúng tôi cung cấp tài liệu giáo dục Phật giáo phi lợi nhuận. Khả năng duy trì và mở rộng dự án của chúng tôi hoàn toàn phụ thuộc vào sự hỗ trợ của bạn. Nếu thấy tài liệu của chúng tôi hữu ích, hãy cân nhắc quyên góp một lần hoặc hàng tháng.
STK: 117 002 777 568
Ngân hàng Công thương Việt Nam
(Nội dung: Họ tên + tài thí Xiển dương Đạo Pháp)
TIN LIÊN QUAN
Dành cho bạn
Giải bùa ngải bằng Kinh Dược Sư
Nghiên cứuSau cuộc nói chuyện dài gần 45 phút, tôi đến nhà của Phúc và xem tình trạng của mẹ Phúc thì biết rằng cô ấy thật sự bị dính ngải. Nhưng tôi không nói ra điều này, vì gia đình Phúc không tin chuyện bùa ngải.
An cư kiết hạ: Trí tuệ của Đức Phật cho sự hưng thịnh của Tăng đoàn
Nghiên cứuMỗi năm, khi mùa mưa trở về trên đất Ấn Độ xưa, chư Tăng Ni lại tạm dừng những chuyến du hóa để cùng hội tụ trong ba tháng An cư kiết hạ.
Tinh thần tu tập nhìn từ bài sám hối phát nguyện
Nghiên cứuLà một thể loại văn học đặc trưng của Phật giáo, sám được sử dụng trong các khóa lễ nhằm mục đích biểu đạt tâm nguyện của những người con Phật trước di ảnh hoặc hình tượng chư Phật, Bồ-tát.
Từ hình tướng sơ sanh đến biểu tượng siêu việt, thanh tịnh của Đấng Giác ngộ - Bậc Ly dục
Nghiên cứuPhật giáo có ngôn ngữ nghệ thuật riêng, đó là sự ước lệ và lý tưởng hóa. Tượng Phật không phải là một bức tượng giải phẫu học cơ thể người để tả thực 100%. Đức Phật Đản sanh dù mang thân tướng một hài nhi, nhưng Ngài là bậc vĩ nhân, là hiện thân của sự thanh tịnh, vô nhiễm.
Xem thêm














