Thứ tư, 24/04/2019 11:03 (GMT +7)

| Hà Nội 34°C /57%

DỮ LIỆU
Phật Giáo
Thứ ba, 19/11/2019, 15:33 PM

Niệm Phật vãng sinh lưu lại thân kim cang bất hoại

Tâm khiêm hạ thì “gặp” được, cái gốc của tín tâm với đại đạo cực giản dị: chúng sinh và Phật chẳng phải hai, niệm Phật là nhân, thành Phật là quả, như vậy mà thôi!

>>Phật tử có thể đọc thêm loạt bài về Niệm Phật

Bài liên quan

Sư Hải Khánh họ Lý, tên húy là Phú Quý, tổ cư ở đất Dự (Hà Nam) phía Đông Nam Bí Dương huyện. Ngài sinh vào cuối triều Thanh, năm thứ nhất niên hiệu Tuyên Thống (năm 1909 – triều vua Phổ Nghi). Do xuất thân hàn vi nên chưa từng được học văn đọc sách nhưng thiên tính tự nhiên nhân hậu, lớn lên hiền lành, hiếu thảo lại hiểu biết lễ nghĩa.

Năm 11 tuổi ngài quy y tam bảo tại Thanh Lương Tự, Lễ Uyển Đông La Hán sơn, pháp sư Truyền Đông vì ngài thế độ ban pháp danh Hải Khánh. Năm 42 tuổi ngài vào thường trụ tại Lai Phật Cổ Tự chuyên tu Tịnh độ, chân thực niệm Phật. Năm 1981, ngài kính trụ tại Bạch Mã Tự, tăng thọ cụ túc giới. Ngày 11 – 01 – 1991 ngài cười nói rồi thị tịch, tự tại sinh Tây. Thế thọ 82 tuổi, tăng lạp 71 năm.

Sư Hải Khánh (1909 – 1991).

Sư Hải Khánh (1909 – 1991).

Bài liên quan

Ngài bần khổ, vóc người thấp bé cao khoảng 1,49m. Ngày ngày lấy niệm Phật, nhặt phân, niệm Phật mà trọn hết một đời, đích thực là cuộc sống của bậc xuất gia tu hành, cả ngày chẳng bàn nói chuyện gì chỉ luôn niệm Phật hiệu và nhặt phân. Những lần gặp dân làng đến chùa, gặp mặt ngài chỉ hỏi thăm một câu: Ông ăn cơm xong có khát hay không? Chẳng nói lời nào khác rồi lại niệm Phật. Điền sản của chùa có 8 mẫu đất, toàn nhờ ngài nhặt phân về bón mà thành mầu mỡ. Những lần nhặt phân được nhiều, đất chùa đã đủ dùng rồi thì chẳng kể là đất đai của nhà ai, gặp nhà nào liền để lại cho nhà đó. Nếu gặp con đường nào gồ gề có các hố vũng ngài liền tự san lấp cho bằng phẳng.

Có lần nước sông lên cao, học sinh nhỏ chẳng dám qua sông (do trời lạnh), ngài đi nhặt phân trông thấy liền cõng từng đứa từng đứa một qua bên kia. Lại có một lần, cả chùa các sư đều đã đi làm Phật sự chỉ để lại ngài ở nhà để nhặt cho đủ phân đến giữa ngọ rồi về, gạo mì để trong phòng kho khóa lại, ngài không ăn không uống một mình niệm Phật trước chùa, thôn dân ăn cơm xong đến chùa chơi, hỏi ngài:

– Sư phụ ăn cơm rồi hay chưa?

Ngài nói:

– Chưa ăn.

Thôn dân về nhà bưng một bát cơm đến cho ngài, ngài ăn xong lại tiếp tục niệm Phật và nhặt phân.

Lại có lần nhân một việc nhỏ mà có nhà sư mắng chửi ngài, ngài do chẳng biện giải bị sư kia đánh trúng đỉnh đầu, máu chảy xuống cả mặt mũi mà vẫn chẳng thanh minh, sư kia được thể liền đánh đập càng thô bạo hiểm hóc, dân thôn nhiều người trông thấy không nhịn được cùng đến can ngăn mới dừng lại.

Ngài xưa nay chưa từng nổi giận cãi cọ với ai, người trong tự viện đối đãi với ngài như với vật bỏ đi, có hay không chẳng quan trọng, không ai giao cho ngài một việc gì tương xứng, mỗi việc nhặt phân về lại đi. Lúc ăn cơm ngài có gì ăn nấy, còn thức ăn nguội thì ăn thức ăn nguội, còn thức ăn thừa thì ăn thức ăn thừa, không còn thức ăn thì thôi. Cử hành những việc Phật sự, thời khóa ngài không tham gia vì không biết đọc, thường cô độc lẻ loi một mình, một mình ngồi trước tự viện niệm Phật. Có người dân trông thấy cười ngài, ngài nói:

– Tôi không biết đọc tụng!

Họ lại hỏi:

– Thế ông biết đọc tụng gì?

Ngài đáp lại rằng:

– Tôi chỉ biết niệm A Di Đà Phật!

Trước khi vãng sanh ngài không ăn cơm, thị hiện một chút bệnh nhẹ, không ai trợ niệm. Ngài có báo với mọi người nhưng không ai để tâm. Ngài chỉ có một yêu cầu là được đặt di thể vào trong khạp (cái chum lớn) rồi nằm theo thế cát tường, mặt hướng về Tây mà vãng sanh.

Thi thể sư Hải Khánh được đặt trong khạp 6 năm.

Thi thể sư Hải Khánh được đặt trong khạp 6 năm.

Di thể ngài đặt trong khạp sau sáu năm nhập tháp (1991 – 1997), kỳ giới nguyên Thượng Hải Hạ Hiền đại lão Hòa thượng phát tâm làm lễ trà tỳ cho ngài. Khi vừa mở khạp ra mọi người kinh ngạc thấy di thể ngài ngồi kiết già đoan tọa, diện mạo như còn sống, các y vật không hề hư tổn. Tứ chúng biết là kim cang pháp thể toàn thân xá lợi liền thờ trong chùa sớm tối cúng dường lễ bái. Năm 2006, Quảng Châu đại đức, Lý Nguyên Thiên cư sĩ vui mừng nghe được thánh tích của ngài bội tăng kính ngưỡng liền phát tâm thếp vàng pháp thể cúng phụng.

Thân kim cang của ngài được thếp vàng.

Thân kim cang của ngài được thếp vàng.

Ngài lúc bình thời vô cùng giản dị, ngoại trừ câu Phật hiệu “Nam mô A Di Đà Phật” thì trọn không nói câu nào khác, tự nhiên mà khéo tăng trưởng phẩm vị (Một môn thâm nhập, trường thời huân tu). Há chẳng phải là ngầm hợp chỗ đạo diệu hay sao? Tâm khiêm hạ thì “gặp” được, cái gốc của tín tâm với đại đạo cực giản dị: chúng sinh và Phật chẳng phải hai, niệm Phật là nhân, thành Phật là quả, như vậy mà thôi! Từ Hữu tịnh nghiệp học nhân thán thán ngài rằng:

Nhất cú Di Đà pháp trung vương,

Thất thập niên lai tâm trung tàng,

Bất tham thiền lý bất nghiên giáo,

Bất giải kinh chú hựu hà phương?

Tín thâm nguyện thiết trực niệm khứ,

Tự nhiên hoa khai Cực Lạc bang,

Lưu thử kim cương bất hoại thể,

Chứng chuyển pháp luân độ mê mang.

Tế quan Phật thủ đê thùy xứ,

Kháp tự Lục tổ giá từ hàng

Kim kiền kỳ đảo liên đài hạ,

Cầu sư dẫn ngã xuất mộng hương

Kỷ Sửu, Mạnh Hạ bất tiếu sa môn

Thích Ấn Chí Thức

Tạm dịch là:

Một câu A Di Đà Phật vua các pháp

Bẩy chục năm qua tàng chứa trong tâm

Không tham cứu thiền lý, không nghiên cứu giáo điển

Chẳng giải kinh, chú cũng đâu chướng ngại gì?

Tín sâu, nguyện thiết, niệm Phật mãi ra đi

Cực Lạc Tây Phương hoa sen tự nở

Lưu lại thân kim cang bất hoại này

Minh chứng cho pháp luân đang chuyển độ chúng sinh mê muội

Ngắm trông đầu Phật cúi nhìn

Thấy như Lục tổ cưỡi thuyền từ

Nay dưới đài sen hết lòng cầu khẩn

Cầu thầy dẫn con ra khỏi xứ mộng ảo này!

Hà Nam tỉnh, Xã Kỳ huyện, Lai Phúc cổ tự, nhục thân bồ tát sư phụ; tại bất tiếu đệ tử Thích Ấn Quả niệm Phật mê hoặc động giao chi tế, thân giáo thích nghi, đặc chuyển tái thử văn, kỳ ư liên hữu cộng tập.

Nhục thân bồ tát Hải Khánh.

Nhục thân bồ tát Hải Khánh.

Ngài là sư đệ đại lão Hòa thượng Hải Hiền – người đã biết trước ngày vãng sanh năm 2013 không hề ốm đau.

Lời người dịch: Tôi chỉ là người dịch nghiệp dư với kiến thức Hán văn nông cạn, vì lòng ngưỡng mộ và cảm động trước cuộc đời tu hành của đại sư nên mạo muội dịch bài viết này, tha thiết giới thiệu đến bạn đồng tu trong nước. Bản dịch của tôi sơ sài khó tránh khỏi nhiều sai sót xin bạn đọc lượng thứ, ngưỡng mong các dịch giả dành chút thời gian cung cấp cho bạn đọc bản dịch tốt hoàn thiện hơn. Cầu mong mọi người thâm tín Tịnh độ, dũng mãnh phát tâm lập hạnh đời này quyết định vãng sanh Cực Lạc.

Nguồn: http://www.duongvecoitinh.com/

Phật Giáo
Tượng Phật Bà Quan Âm bằng gỗ và những lưu ý trong thờ phụng

Tượng Phật Bà Quan Âm bằng gỗ và những lưu ý trong thờ phụng

HomeAZ 23/10/2020, 14:52

Tượng Phật Bà Quan Âm bằng gỗ nổi bật với hình ảnh Phật Bà tay phải cầm nhành liễu, tay trái cầm bình nước cam lộ để cứu độ chúng sinh nơi biển khổ trần gian đã trở thành hình ảnh quen thuộc với mỗi người Phật tử chúng ta.

Lễ cung rước và an vị tượng Phật Hoàng Trần Nhân Tông

Tư liệu 11:21 30/11/2020

Nhân Đại lễ tưởng niệm 712 năm Ngày Phật Hoàng Trần Nhân Tông nhập Niết Bàn, được sự chỉ đạo của GHPGVN, BTS GHPGVN Tp Hồ Chí Minh, BTS GHPGVN Tỉnh Nam Định, Thiền viện Trúc Lâm Chánh Giác cùng một số đơn vị đồng tổ chức Lễ cung rước và an vị tượng Phật Hoàng Trần Nhân Tông.

Dục như mật ngọt dính trên lưỡi dao

Tư liệu 11:18 30/11/2020

Sinh ra trong cõi Dục nên bản chất của chúng sinh là tham dục. Vì vô minh và ái dục mà chúng sinh mãi trầm luân trong đau khổ. Đức Phật đã răn dạy, muốn giảm bớt khổ đau thì phải hạn chế tham dục, và muốn chấm dứt khổ đau thì phải đoạn tận ái dục và vô minh.

Những hình ảnh về lễ hội chùa Hương năm 1927 của nhiếp ảnh gia người Pháp

Tư liệu 10:44 30/11/2020

Bầu không khí nhộn nhịp ở bến Đục, cảnh đẹp như tranh thủy mặc trên suối Yến, nét trầm mặc của chùa Thiên Trù… là loạt ảnh hiếm có về lễ hội chùa Hương năm 1927 do người Pháp ghi nhận.

Làm thế nào để chiến thắng cái xấu ác?

Tư liệu 10:30 30/11/2020

Kẻ thù của đạo Phật không phải là một con người, một chúng sanh, dù đó là một con ma, một con quỷ. Kẻ thù của đạo Phật là cái xấu ác, yếu hèn, bất toàn nơi con người đó, nơi chúng sanh đó khiến cho con người đó...

Từ điển Phật học

Phật Giáo
Phật Giáo